Chu Uẩn nghe ra được ý tứ muốn trút giận trong câu trả lời của anh ta, cô không muốn dây dưa quá nhiều, càng không muốn trước khi kế hoạch thành công lại ép Khương Thiên Doanh phát điên sớm. Cô đứng trên bậc thang không chịu di chuyển thêm một bước, nói lời xa cách giục giã: “Thời gian không còn sớm nữa, anh, em lên lầu nghỉ ngơi trước đây.”
“Em định trốn anh đến bao giờ?” Chu Vực bước xuống xe, đứng bên cạnh cửa xe, trong lúc giơ tay lên, tài xế đã biết ý đi ra xa.
Lời trách móc của anh ta khiến cô không biết trả lời thế nào, bởi vì đó là sự thật.
Chu Uẩn cụp mắt nhìn mặt đất, trả lời rất thiếu tự tin: “… Không trốn.”
Xung quanh tĩnh mịch không một tiếng động, tiếng hít thở sâu rất nhẹ của Chu Vực lại trở nên đặc biệt rõ ràng.
Áp lực không tên từng chút từng chút thấm vào Chu Uẩn, giống như gió đêm chui vào da thịt không chút lưu tình, không cho bạn bất kỳ khả năng thương lượng nào.
“Ở Dung Thành bận công việc không có thời gian gọi điện thoại.”
“Đêm trước khi về không gọi điện thoại.”
“Sau khi về vẫn không có một chút tin tức.”
Chu Vực cười khẩy: “Em gọi cái này là không trốn à?”
Xem đi, bất kể lúc nào, anh ta luôn có cách nắm lấy điểm cô có thể phản bác, chặn đứng hoàn toàn đường lui của cô, khiến cô chỉ có thể ngoan ngoãn thừa nhận.
Chu Uẩn không muốn giải thích, cô chính là cố ý trốn tránh, trốn tránh nhà họ Chu, trốn tránh nhà họ Khương, cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221664/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.