Du Dĩnh cuối cùng đã không giữ được Khương Thiên Doanh. Nhìn cô ta đột nhiên đứng dậy, bắp chân va vào ghế ăn, chân ghế ma sát với gạch sàn tạo ra tiếng kéo lê chói tai. Bà ta nhắm mắt lại đầy thất vọng, vô cùng bất mãn với hành động này của con gái mình. Bà ta chỉ có thể giữ nụ cười đúng mực trên mặt, lén lút kéo áo Khương Thiên Doanh dưới gầm bàn, khuyên cô ta giữ bình tĩnh.
Cảm giác đau ở chân truyền rõ ràng đến dây thần kinh nhạy cảm của Khương Thiên Doanh, cô ta cố nén nỗi chua xót đang dâng trào trong lòng, đôi môi đỏ mọng khẽ run lên, cố gắng tỏ ra không bận tâm, ôn tồn nói: “Tiểu Uẩn muốn đi tìm bạn trai thì cứ để em ấy đi đi, lỡ có việc gấp, em ấy ngồi đây sốt ruột cũng không được.”
Ánh mắt lạnh lùng của Chu Vực quét ngang qua, khóa chặt nụ cười gượng gạo của Khương Thiên Doanh, giọng điệu lạnh lùng đáp lại lời khuyên của cô ta: “Nghe điện thoại thì có việc gì gấp được chứ?”
Du Dĩnh là một người tinh ranh, đã nhận ra dấu hiệu không vui của Chu Vực. Bà ta dùng sức kéo cánh tay phải của Khương Thiên Doanh, ra sức kéo cô ta về chỗ ngồi, thể hiện sự uy nghiêm và dạy dỗ của bậc phụ huynh trước mặt mọi người: “Thiên Doanh, thường ngày mẹ dạy con thế nào? Ăn nói làm việc phải suy nghĩ kỹ càng, A Vực là anh trai Tiểu Uẩn, chuyện anh em chúng nó nói chuyện không cần con xen vào!”
Lời trách móc của Du Dĩnh rất nặng nề,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221657/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.