“Chưa từng.” Cô trả lời một cách quả quyết.
Văn Chú từ từ lùi lại một bước, lơ đãng dựa vào mép bàn họp: “Cùng đi đi.”
Chu Uẩn từ sự ngơ ngác ban đầu dần dần nhận ra ý tứ trong lời nói thốt ra từ đôi môi mỏng tiếc chữ như vàng của anh, sau một thoáng im lặng, cô lựa chọn hỏi cho rõ: “Tại sao?”
Văn Chú đút tay vào túi: “Tôi tưởng cô sẽ hỏi núi Tứ Kỳ ở đâu.”
Trái tim Chu Uẩn trầm xuống, giọng điệu quả quyết bắt đầu sụp đổ không kiểm soát, “ngọn núi cao” trước mặt rời khỏi mép bàn, từng bước ép sát về phía cô.
Bắp chân va vào chiếc ghế văn phòng đặt bên cạnh, Chu Uẩn không quan tâm đến đau đớn, nhanh trí nói: “Nghe… nghe anh trai tôi nói.”
Núi Tứ Kỳ trước đây không phải tên này, ba năm trước Thịnh Hoằng hợp tác với chính phủ, quyết định tiến hành khai thác nơi này, hiện tại vẫn chưa chính thức mở cửa cho bên ngoài, việc đổi tên thành núi Tứ Kỳ ngoại trừ nhân viên nội bộ thì chỉ có thành viên câu lạc bộ tham gia giải đấu mới biết, Chu Uẩn không phải nhân viên chính phủ cũng không phải thành viên câu lạc bộ, khả năng biết được tin tức này gần như bằng không.
Văn Chú không truy cứu tính chân thực đằng sau câu nói này của cô, anh đứng thẳng lưng cách xa cô một khoảng, cho cô không gian thở: “Đi xem không? Sẽ không có hại gì cho Gia Liên đâu.”
Anh luôn có thể tìm chính xác thứ cô muốn, không tính là lời mời nhiệt tình, nhưng giọng điệu bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221655/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.