Chu Uẩn từ Dung Thành trở về chỉ liên lạc với người bạn thân là Bạch Đàm.
Ra khỏi sân bay, Chu Uẩn gọi điện thoại cho cô ấy, đẩy vali hành lý nhìn chiếc xe quen thuộc từ từ dừng lại, cửa sổ ghế phụ hạ xuống lộ ra gương mặt tươi cười chào đón của Bạch Đàm.
Chu Uẩn cất hành lý lên xe, chiếc xe chậm rãi lăn bánh rời khỏi nhà ga sân bay.
Bạch Đàm tắt nhạc trên xe, ôn tồn nói: “Cậu nói xem cậu quyết định về đột xuất thì thôi đi, còn không cho tới đón, ở Dung Thành một thời gian là có mới nới cũ rồi phải không?”
“Bớt một người biết bớt đi chút chuyện.” Chu Uẩn dựa vào ghế, ngáp liền hai cái “Chuyện của cậu sao rồi?”
Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến là tóc gáy Bạch Đàm muốn dựng đứng cả lên, lộ ra vẻ hung dữ, bộ dạng như chuẩn bị ăn thịt người: “Thật không biết xấu hổ, tuy tớ chỉ là một phòng làm việc nhỏ bé, nhưng về phương diện bảo vệ người nhà thì tuyệt đối không lùi bước, nghe nói đối phương lai lịch rất lớn, đoàn luật sư mời đến đều là đội ngũ hàng đầu Túc Nguyên.”
Chu Uẩn nghe vậy, im lặng một lát: “Giám đốc sản phẩm và nhà thiết kế nói thế nào?”
“Lão Viên thì cậu biết rồi đó, từ khi thành lập phòng làm việc đến nay, anh ta được coi như là một nửa cổ đông, về phương diện nghiên cứu phát triển sản phẩm anh ta còn tâm huyết hơn cả tớ.” Bạch Đàm nhìn gương chiếu hậu bên trái giảm tốc độ để tránh xe khác “Còn về Tần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221646/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.