Một ngày bình thường n năm sau đó...
Chạng vạng, ánh sáng mặt trời le lói chiếu vào phòng, hai người bấy giờ mới tỉnh dậy khỏi cơn mơ. Zero hé mắt nhìn mặt rơi xuống dãy núi phía tây, ngay lập tức phải nhắm chặt lại. Tuy thể chất vampire rất khoẻ nhưng ngày nào cũng hì hục vô độ thì vẫn mệt mỏi như thường... Ở chung bao lâu, Zero không chỉ một lần hoài nghi Kaname Kuran có huyết thống vampire lai người sói, hoặc là hắn thực chất là người sói dùng lớp vỏ vampre che đậy?
Một khi thần trí tỉnh táo, có muốn ngủ nữa cũng khó, thế nên Zero lắc đầu hai cái rồi cũng ngồi dậy. Cái chăn mỏng tuột xuống, lộ ra da thịt hoàn mĩ trắng ngần... Làm vampire cũng có cái tốt, vết thương khôi phục rất nhanh, bằng không cả người xanh xanh tím tím thì chẳng có mặt mũi nào ra ngoài gặp ai... Huhm, ngày hôm qua mệt quá nên chưa kịp dọn dẹp đã ngủ, bây giờ cả người đều khó chịu... Zero nhướng mày quay sang nhìn bộ mặt đẹp đẽ tràn đầy thoả mãn còn đang say sưa, tức giận cốc vào trán hắn một cái.
“Zero...” Kaname nửa mê nửa tỉnh vươn tay chụp tới, ôm chặt lấy eo cậu, “Sao không ngủ thêm đi?” Hắn híp mắt nhìn bên ngoài, “Vẫn còn thời gian... Hay là, chúng ta lại...”
Đã được lợi lại còn mè nheo, Zero tránh khỏi móng vuốt đen tối của con sói kia, từ trên giường bò xuống, cầm một mảnh áo tắm mặc tạm. Kaname Kuran định chọc ghẹo cậu thêm một chút thì thấy một chất lỏng màu trắng chảy dọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vampire-knight-cach-quy-luat/2404953/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.