Cố Ninh Du cảm thấy mình vô cùng thông minh.
Tuy nhiên, nếu thực sự có một người như vậy, ít nhất anh ta phải tốt hơn Bùi Tư Viễn, nếu không làm sao cô có thể dễ dàng thay đổi suy nghĩ như vậy?
Nghĩ đến đây, Cố Ninh Du túm lấy tay áo Phó Dĩ Phỉ: "Phỉ Phỉ, trong câu lạc bộ trường thật sự có rất nhiều trai đẹp sao? Có kiểu đẹp trai nào có thể khiến người ta yêu từ cái nhìn đầu tiên, đến cái thứ hai rơi vào tay giặc, đến cái thứ ba thì không phải anh ấy thì không lấy không?"
Phó Dĩ Phỉ:?
Phó Dĩ Phỉ ‘ặc’ một tiếng: "Cố Ninh Du, cậu tính làm gì? Hỏi chuyện này, là muốn cho Bùi Tư Viễn đội nón xanh à?"
Không nói thì cô cũng chưa nghĩ tới, cho dù thật sự thì sao? Bùi Tư Viễn có lẽ cầu còn không được.
Cố Ninh Du giả vờ không hiểu: "Ai nha, Phỉ Phỉ, mình chỉ tùy tiện hỏi thôi, hiếu kỳ ấy mà."
"Mình còn tưởng cậu đổi tính rồi." Phó Diệc Phi mím môi nói: "Trên đời này làm sao có thể có người như cậu nói? Cũng quá khoa trương đi."
Cố Ninh Du suýt chút nữa thốt ra, có mà, Bùi Tư Viễn đấy thôi, bằng không làm sao khiến cô nhớ thương lâu như vậy?
Bùi Tư Viễn đẹp thì đẹp thật, nhưng việc ở bên nhau thì cô không dám nghĩ nữa rồi, cô còn muốn sống thêm vài năm nữa.
Vậy thì cùng Phó Dĩ Phỉ đi xem?
Cố Ninh Du đồng ý với Phó Dĩ Phỉ, nhưng khi bước ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vai-dien-nu-phu-doc-ac-nay-ai-thich-dien-thi-dien/3682434/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.