Edit: Mất động lực làm luận văn (Yuri318)
Beta: HungNguyen
Bởi vì vẫn chưa hiểu rõ phó thác của Lâm Huệ, Lâm Hạm luôn cảm thấy bất an, buổi tối lúc làm ổ trong lòng Tiêu Thì Viễn thì nói: "Không biết tỷ tỷ đã xảy ra chuyện gì, chàng nói thử xem thiếp có nên cẩn thận dò hỏi một chút hay không?"
"Nàng đang nói gì vậy, ta nghe không rõ?" Tiêu Thì Viễn nhẹ nhàng vuốt tóc nàng ta.
Lâm Hạm liền thuật lại chuyện mà Lâm Huệ đã nói hôm đó một lần nữa: "Chàng nghe xem, có phải là điềm xấu hay không? Tỷ ấy còn nói sẽ không ở lại Đại Lương nữa, tỷ tỷ chỉ là một nữ tử yếu đuối thì có thể đi đâu được chứ? Trừ phi... Không được, thiếp cảm thấy tỷ tỷ nhất định là đang giấu diếm thiếp chuyện gì đó, chẳng lẽ tỷ ấy mắc phải bệnh không thể chữa được sao?"
"Nàng đừng vội, " Tiêu Thì Viễn trấn an nàng ta, "Nếu sinh bệnh thì không thể gạt được, chẳng lẽ biểu ca còn không biết sao? Bằng không thì để ta đi hỏi thăm biểu ca?"
"Cũng được."
Hôm sau, Tiêu Thì Viễn liền đến Hộ bộ một chuyến.
Mục Liễn mời hắn vào.
Tiêu Thì Viễn uống một ngụm trà rồi nói: "Biểu ca, biểu tẩu gần đây vẫn ổn chứ?"
Rất tốt, còn đang cao hứng bừng bừng chờ tới lúc được quay về kia kìa, Mục Liễn nói: "Sao lại hỏi tới nàng vậy?"
"Chuyện là như vậy, " Tính tình của Tiêu Thì Viễn không cong cong quẹo quẹo, nên liền nói thẳng, "Lần trước biểu tẩu tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vai-ac-vuong-phi-khong-phat-he/2466967/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.