Chương trước
Chương sau
Từ sau khi chuyện ngày đó xảy ra, rõ ràng nhóc con càng thêm hoạt bát.

Kẻ xấu cũng không còn xuất hiện.

Dường như bé bắt đầu tin, ba sẽ không bỏ rơi mình nữa.

Hoàn toàn trở thành cái đuôi nhỏ của Giản Ninh, Giản Ninh đi vệ sinh cũng vui vẻ bám theo sau lưng anh làm vật trang sức nhỏ.

Giản Ninh đóng cửa phòng vệ sinh lại, cậu nhóc giống như một con mèo nhỏ, ngồi xổm ở cửa chờ Giản Ninh, cũng không sợ Giản Ninh tức giận.

Giản Ninh kéo cửa phòng vệ sinh, bế cậu nhóc lên: "Sau này không được ngồi xổm ở cửa nhà vệ sinh nữa, có nghe không?"

"Nếu lỡ ba không chú ý, đá trúng con thì phải làm sao?"

Một nhóc con nho nhỏ, lại còn thích xúm lại.

"Không muốn!" Cậu nhóc bị Giản Ninh giơ lên thật cao, đánh vài cái tượng trưng, đã từ bỏ giãy dụa, để mặc cho ba kẹp nách giữa không trung, ngây ngốc cười vui vẻ với Giản Ninh.

"Phải đi cùng ba!"

Nhóc con mềm mại ngoan ngoãn như vậy, sao có thể nhẫn tâm giáo huấn bé.

Giản Ninh vùi đầu hít mạnh nhóc con thơm ngào ngạt một hơi, hỏi, "Dữu Dữu có thích ba không? Yêu ba không?"

"Thích!"

"Rất rất thích!"

Giản Dữu xấu hổ cười cười, khoa trương mở tay ra, "Yêu ba nhất, yêu nhất yêu nhất!"

"Ba cũng yêu con trai nhất!"

Giản Ninh đặt cậu nhóc lên giường, nói: "Không có cách nào, đi siêu thị nhé?"

"Dạ!"

Giản Dữu từ trên giường đứng lên, ngồi xuống, "Ba, con có thể mặc cái áo sơ mi màu vàng nhỏ kia không?"

"Đương nhiên có thể!"

Áo sơ mi màu vàng do Cố Diệc Đình mua cho cậu nhóc, trên áo sơ mi có một con vịt nhỏ màu vàng kim, cậu nhóc rất thích.

Tên đàn ông thối Cố Diệc Đình, đúng là rất biết cách lấy lòng trẻ con.

Giản Ninh thay áo sơ mi màu vàng cho cậu nhóc, lại mặc một cái quần jean, cậu nhóc mềm mại nhanh chóng trở thành một đứa trẻ ngầu lòi.

Giản Ninh đặt cậu nhóc đã thay quần áo xuống đất, lại đội cho bé một cái mũ đen.

Càng ngầu!

Cậu nhóc nhìn vào cái gương xấu xí.

Giản Ninh thay quần áo xong, bàn tay to nhấc chiếc quần bó sát lưng Giản Dữu lên, nhấc cậu nhóc lên, ôm bằng một tay.

"Đi, ba dẫn con đi mua đồ ăn ngon."

"Vậy Dữu Dữu có thể ăn một cái bánh ngọt nhỏ không?" Cậu nhóc vươn ngón tay, nghiêm túc so từng cái một.

Giản Ninh tính sơ qua, đã hai tuần bé không ăn bánh ngọt.

"Có thể!"

"Oa, ba tốt nhất!"

"Dữu Dữu còn muốn ăn một cái kem," Giản Dữu được voi đòi tiên, bàn tay nhỏ sờ lên mặt ba, "Ba, có thể không?"

Giản Ninh: "Có thể, nhưng chỉ có thể mua một cái."

"Cảm ơn ba!"

Nhóc con vui vẻ, theo đường đi đều lộ ra lúm đồng tiền nhạt.

Giản Ninh cố ý dẫn cậu nhóc đi dạo.

Hai ba con đến công viên nhỏ đối diện đường cái trước, trong công viên có một bãi cát nhỏ và hồ nước nhỏ, có rất nhiều trẻ con đang chơi.

Cậu nhóc ôm chân Giản Ninh, thò ra một cái đầu nhỏ, nhìn một đống bạn nhỏ chơi cát.

"Dữu Dữu muốn chơi không?" Giản Ninh ngồi xổm xuống, thân thiết hỏi.

Cậu nhóc lắc đầu.

Tuy bé rất muốn chơi, nhưng càng muốn ở bên ba hơn.

Giản Ninh liếc mắt một cái đã nhìn thấu tâm tư mỏng manh của cậu nhóc: "Nhưng ba muốn chơi, Dữu Dữu có thể chơi với ba không?"

Dữu Dữu xấu hổ cười cười, sau đó chậm rãi gật đầu.

Giản Ninh xoa đầu nhỏ của bé, cùng dì bán đồ chơi bên cạnh mua một bộ dụng cụ chơi cát nhỏ.

Cậu nhóc vui vẻ ôm máy xúc và xẻng vào lòng, lúc ẩn lúc hiện sau mông Giản Ninh.

Hai ba con tìm một khoảng đất trống, Giản Ninh ngồi trên tảng đá bên cạnh, chơi cát với Giản Dữu.

Anh nhìn cậu nhóc đem hạt cát nhỏ xúc lên đặt trên máy xúc đất, lại vù vù chạy đến bên cạnh, đổ cát xuống, lại lái về, tiếp tục đào, làm không biết mệt.

Giống như một con vịt nhỏ màu vàng xoay tới xoay lui trên bãi biển, thậm chí nhỏ giọng chơi với một bạn nhỏ khác bên cạnh một lát.

Giản Ninh cảm thấy rất vui.

Chơi một lúc, khi về nhà, Giản Dữu vui vẻ líu ríu giống như một chú vịt nhỏ.

Bé ôm máy xúc đất của mình, đôi mắt to tràn ngập chờ mong: "Ba, lớn lên con có thể lái máy xúc đất không?"

"Con muốn đào thật nhiều thật nhiều đất, xây nhà cao nhất cao nhất, được không?"

Giản Ninh: "..."

Giản Ninh nói: "Được, Dữu Dữu cố lên."

Giản Ninh xoa đầu nhỏ đội mũ của cậu nhóc, thử hỏi: "Dữu Dữu vừa nói gì với bạn nhỏ khác vậy?"

Giản Dữu nghiêm túc suy nghĩ.

"Anh trai nói máy đào đất của con rất đẹp," Giản Dữu mềm mại nói, "Còn nói cái xẻng nhỏ của Dữu Dữu cũng rất đẹp, nhưng mà anh trai nói anh có, anh có Kim Cô Bổng, đúng là rất giỏi!"

Giản Ninh cẩn thận nghe Giản Dữu nói, yên tâm.

Xem ra hai người bạn nhỏ rất hài hòa, quả nhiên con người là sinh vật đáng yêu nhất trên toàn thế giới.

"Vậy Dữu Dữu có nói cảm ơn anh trai không?"

Giản Dữu nghiêm túc gật đầu: "Có chứ!"

"Dữu Dữu ngoan ghê!"

Giản Dữu vui vẻ cười cười, ôm máy xúc đi một vòng quanh Giản Ninh.

"Ba, ngày mai chúng ta còn có thể đến chơi cát không?"

"Đương nhiên có thể!"

"Cảm ơn ba, ngày mai anh trai cũng sẽ đến chơi cát, bọn mình chơi với anh trai được không?"

"Được!"

Giản Ninh rất vui vì cậu nhóc hoạt bát.

Hai ba con đi siêu thị mua đồ, một tay Giản Ninh cầm đồ, một tay kéo Giản Dữu.

Cậu nhóc ngoan ngoãn đi theo Giản Ninh.

Sắc trời dần dần đen, xa xa bầu trời xuất hiện ráng chiều màu đỏ sậm, hai ba con vừa đến cửa tiểu khu, đột nhiên một bóng đen nhào đến.

Giản Ninh vô thức đẩy cậu nhóc ra sau, còn mình thì chắn ở phía trước.

Anh ngẩng đầu nhìn đối phương.

Cậu nhóc hoảng sợ, máy xúc rớt hết, ôm lấy chân Giản Ninh, nhỏ giọng nói: "Ba, là người xấu!"

Tên khốn Chung Hạo hung hãn trừng mắt nhìn Giản Dữu, lại nghĩ đến thân phận Giản Dữu, không cam lòng rũ mắt, giấu đi ánh mắt âm ngoan của mình.

"Dữu Dữu đừng sợ!"

Ánh mắt Giản Ninh không tốt: "Anh có chuyện gì! Tôi tưởng lần trước đã nói rõ rồi!"

"Giản Ninh, anh sai rồi, anh van xin em, anh không biết em là người của Cố Diệc Đình, em bảo Cố Diệc Đình tha cho anh đi!"

Vẻ mặt Chung Hạo tiều tụy, hoàn toàn không giống dáng vẻ hùng hổ lần trước.

Vất vả lắm anh ta mới lấy được phim của đạo diễn Đinh, bởi vì Cố Diệc Đình nói một câu, đã không còn.

Bởi vì đắc tội Cố thị, tài nguyên liên quan đến Cố thị, toàn bộ mất hết, hơn nữa, ở cái vòng này, tất cả mọi người nghe tin mà hành động, nghe được phong thanh của Cố thị, ai còn dám hợp tác với Chung Hạo.

Mấy ngày nay, anh ta giống như chó nhà có tang, bên thương hiệu nhao nhao hủy hợp đồng với anh ta.

Chung Hạo nhào đến, bắt lấy cánh tay Giản Ninh, "Em bảo Cố Diệc Đình tha cho anh, em muốn anh làm gì cũng được."

"Chuyện giữa chúng ta, là em nói thích anh muốn ở bên anh, anh chỉ thỏa mãn em, huống chi anh, anh cũng chưa từng chạm vào em."

"Chung Hạo!"

Giản Ninh buông thứ trong tay xuống, đẩy Chung Hạo ra, lạnh lùng nhìn anh ta.

Anh đưa tay đè lại lỗ tai cậu nhóc.

"Anh nói đúng, chuyện trước kia, không phải là vấn đề của một mình anh, nhưng mà, nếu anh không muốn, vì sao không trực tiếp từ chối?"

"Không phải anh muốn đem nguyên... đem tôi trở thành bia ngắm để anh lăng xê, cung cấp lưu lượng và đề tài cho anh sao?"

"Chung Hạo, anh thật sự cho rằng tôi không nhìn ra? Là ai tiết lộ quan hệ của hai chúng ta, là ai mua thủy quân, là ai dẫn dắt fan. Huống chi, anh có thể có ngày hôm nay, có bao nhiêu tài nguyên đều đoạt được từ trong tay tôi, tự anh hiểu."

"Hơn nữa, Chung Hạo, Cố Diệc Đình hủy hợp đồng với anh, là vì anh nhục mạ con trai anh ấy, không có quan hệ gì với tôi, chúng tôi càng không có quan hệ, hy vọng sau này anh có thể đánh răng sạch sẽ, miệng không nên quá thối."

Cậu nhóc ngẩng đầu, ngây thơ nhìn Giản Ninh, lo lắng chớp mắt.

Giản Ninh xoa đầu nhỏ của bé.

Vẻ mặt Chung Hạo dần trở nên vặn vẹo, "Giản Ninh, em thật sự không giúp anh? Em xem tình cảm trước kia của chúng ta, sự nghiệp của anh không thể bị ảnh hưởng!"

Giản Ninh: "Chúng ta có tình cảm gì, anh lợi dụng tôi, giẫm lên tình cảm thật lòng của tôi à?"

Thấy Giản Ninh dầu muối không vào, Chung Hạo càng thêm nóng nảy.

Anh ta vốn không phải người tốt tính gì, hiện tại nhìn người trước kia ở trước mặt mình bày ra dáng vẻ thấp kém, lại trách mắng mình, chỉ cảm thấy lòng tự trọng bị giẫm dưới lòng bàn chân.

Giản Ninh dựa vào cái gì?

Cậu ta có tư cách gì?

Cậu ta không phải là con chó mình nuôi sao?

Còn có tiểu tạp chủng này, tiểu tạp chủng này, lúc trước không nên lưu nó lại.

Chung Hạo chỉ vào Giản Ninh, nói, "Giản Ninh, anh nói cho em biết, anh bị hủy, em phải đi cùng anh, tốt nhất em nên để Cố Diệc Đình tha cho anh, nếu không, anh tuyệt đối sẽ không để yên cho em."

"Tùy anh!"

"Không tha cho anh thì sao?"

Hai giọng nói cùng lúc vang lên.

Giản Ninh quay đầu, Cố Diệc Đình từ ven đường đi đến, thân hình cao lớn, áo khoác màu đen càng lộ ra vài phần cường thế.

Gò má Giản Ninh không hiểu sao cảm thấy nóng bừng.

Anh cảm thấy, giữa hai người họ, không chừng có vài phần ăn ý.

Cậu nhóc lại giống như gặp được cứu tinh, vui vẻ gọi: "Chú Cố!"

"Chú Cố, người xấu bắt nạt ba!"
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.