Bên cạnh Mục Du rất ấm áp, băng tuyết không xâm nhập gió sương khó gần. Nhưng vị trí của Yến Chuẩn không tính là tốt, cách có chút xa, khí lạnh của sân băng vờn quanh không tan, thật sự đem người đông lạnh thành người tuyết nhỏ băng lạnh lạnh.
Yến Chuẩn không ngại cái này, thời điểm ở Yến gia, chỗ càng kém hơn chỗ này cũng đã từng ngủ qua.
Nhóc muốn cách Mục Du gần một chút, bởi vì phát hiện cả người đối phương rơi kẹo đường, cảm thấy thật sự quá nguy hiểm, liền tạm thời buông tha kế hoạch dán sát chui vào trong ngực.
Nhận thấy có động tĩnh, Yến Chuẩn nhạy bén tỉnh lại.
Bởi vì còn đang trong trạng thái cảnh giác, sống lưng nó căng thẳng, mở mắt như sói nhỏ, đồng tử đen kịt.
Mục Du vươn tay, nâng lưng tiểu tử kia: "Cảm ơn."
Ngữ khí của cậu ôn hòa trịnh trọng, nghiêm túc nói lời cảm ơn, một bên vững vàng ôm người bạn thiếu chút nữa xoay người lăn xuống đất, tay kia tiếp nhận lưỡi dao.
Yến Chuẩn sợ trầy xước cậu, nghiêng đầu né tránh, theo bản năng muốn đem lưỡi dao giấu vào trong miệng. Trốn được một nửa, bị ngón tay ấm áp khẽ chạm nhẹ.
Yến Chuẩn kinh ngạc dừng lại bất động.
Lưỡi dao rơi vào trong tay Mục Du, không hiểu sao vừa xoay ngón tay thon dài, liền biến thành kẹo mút.
Kẹo mút có vị kem, giấy gói đã được bóc ra, thơm ngọt, sạch sẽ.
"Trao đổi." Mục Du chậm rãi nói, "Được chứ?"
Phát hiện năng lực ngôn ngữ của Yến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vai-ac-nay-toi-nuoi/2870136/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.