Người tuyết nhỏ có vẻ khá thích cầu trượt băng.
Hệ thống thật vất vả mới nhặt xong số liệu rải rác trên mặt đất, lúc vừa quay về định đi tìm ký chủ, Yến Chuẩn đã giơ cánh tay nhỏ bé, đeo huân chương Mục Du tặng, ánh mắt lấp lánh ngồi cầu trượt băng bay xuống hơn mười lần.
Với mong muốn trượt, nhóc lại một lần nữa đột phá bản thân, học được từ khá phức tạp "lại một lần nữa".
Ước chừng bốn chữ, một hơi nói xong, câu chữ rõ ràng rành mạch.
......Ở tuyến thế giới ban đầu, trong buổi phát sóng trực tiếp, mẹ Yến thể hiện kỹ xảo nuôi dạy con thành thạo ưu nhã của mình, ôm một đống thẻ nhận chữ, ôn nhu lại kiên nhẫn dạy hơn mười ngày, Yến Chuẩn cũng không thể học được.
Mục Du dạy người tuyết nhỏ kêu "Lại một lần nữa", cũng dạy người tuyết nhỏ chơi cầu trượt băng.
Yến Chuẩn không chịu mỗi lần đều bị ôm lên, vừa thấy Mục Du đi đường nhiều, liền vòng tới vòng lui ôm chân phải của cậu, giống như một cái áo khoác nhỏ bên người, cởi cũng không cởi được.
Cho nên Mục Du liền đưa người tuyết nhỏ đến trước bậc thang cao, sau đó vòng trở về, ở dưới cầu trượt chờ.
Cầu trượt dưới ma sát va chạm sẽ có bột phấn băng, một người tuyết nhỏ dính vào mặt băng từ trên trời rơi xuống, thoạt nhìn tựa như một cái bánh dày gạo nếp nhanh như chớp, hưng phấn một đường đi thẳng đến nhà, bay vào trong lồng ngực ấm áp và an ổn nhất.
Thẳng đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vai-ac-nay-toi-nuoi/2870129/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.