Đức Phúc nghĩ nghĩ, lại cảm thấy không đúng, nghe ngữ khí vừa rồi của bệ hạ, hẳn là rất gấp, hơn nữa là muốn một nữ nhân.
Với tính tình hung bạo kia của bệ hạ, nếu thật sự đưa một đám nữ nhân lại đây, phỏng chừng sẽ kéo lão ra ngoài chém mất.
"Vậy mang Diêu mỹ nhân kia lại đây."
Đức Phúc nhớ rõ Diêu mỹ nhân này dung mạo là xuất sắc nhất, dáng người nàng, muốn bao nhiêu quyến rũ là có bấy nhiêu, ngay cả tên thái giám như lão, gặp nàng đều nhịn không được phải nhìn vài lần.
Bệ hạ nhà mình, không có lý do không thích.
Trong tẩm cung, Bách Lý Giác nằm trên long sàng, tâm trạng có chút phập phồng, còn có chút phiền muộn, đương nhiên, còn có chút xíu hưng phấn chờ mong.
Rốt cuộc, làm một nam nhân mà lại không thể thân cận nữ nhân, thấy thế nào đều là một loại bệnh kín, hiện giờ căn bệnh này đã khỏi, hắn rất là vui vẻ.
Trong lúc Bách Lý Giác còn đang miên man suy nghĩ, Đức Phúc đã dẫn vị Diêu mỹ nhân kia đến.
Hiệu suất làm việc, quả thật là quá đạt chuẩn.
"Bệ hạ, người đã đưa đến." Đức Phúc nhìn long sàng, nhỏ giọng nói, giọng điệu hưng phấn không thể che dấu được.
"Ừ. Nữ nhân ở lại, ngươi có thể cút rồi." Bách Lý Giác kéo màn ra, bước xuống giường, "Cút xa một chút cho trẫm."
"Tuân mệnh." Đức Phúc cúi đầu, trên mặt cười có chút thô bỉ, vội vàng lùi ra sau, nghĩ thầm trong lòng, bệ hạ nhà mình, là lần đầu tiên, còn xấu hổ đâu.
Chờ Đức Phúc dẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/va-mat-nu-phu-bop-bop-bop/4617760/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.