Trong lúc nghỉ ngơi, Khúc Sở và Ứng Trường Lạc vẫn ngồi chung một chiếc bàn dài.
Cô làm bài, còn anh sẽ đọc tài liệu lịch sử hoặc dùng bàn phím ở chế độ im lặng để viết báo cáo luận văn.
Vài cơn mưa gió qua đi, điều hòa chuyển từ gió lạnh sang gió ấm, thi thoảng Kiều Khanh Cửu sẽ chạy qua phòng ở tòa nhà phía Tây tự học, hết đút Ứng Trường Lạc ăn điểm tâm rồi đến đút cho Tiêu Thư.
Kiều Khanh Cửu luyện múa hằng ngày, có khi mệt mỏi buồn ngủ, cô ấy sẽ viết phấn lên bảng đen giao lưu với Tiêu Thư.
Khúc Sở luôn chuẩn bị một hộp trái cây lớn đầy ắp, anh muốn cô cầm đến trường học chia cho cả ba.
Thời gian trôi qua yên ả ấm áp, quần áo dày lên từng ngày, bao nỗi mệt mỏi và lười biếng đều bị quét sạch, người kiêu căng như Tiêu Thư cũng bắt đầu điểm danh cày đề, không còn lơi lỏng nữa.
Ứng Trường Lạc dừng việc chơi game, nhưng vẫn sẽ nói vài lời hài hước và câu đơn tán gẫu.
Đây là một năm quyết định hướng đi của vận mệnh, không khác nào thi đại học bình thường.
Học sinh thi đấu là đối tượng mà ai cũng hâm mộ, họ có thể lấy được suất cử đi học chỉ dựa vào một môn, nhưng kẻ ở trong chăn mới biết chăn có rận.
Thi đại học là con đường gian nan trăm ngàn người bước qua, nhưng ít ra, bên cạnh bạn vẫn còn rất nhiều người đồng hành cùng, rớt đại học thì có thể thi lại. Còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ung-truong-lac/3387844/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.