Sau đó Hàn Khiêm liền một tháng không thấy mặt Thẩm Thiên Ngạo.
Hàn Khiêm tỏ vẻ một tháng này thật sự là thần thanh khí sảng, nhìn thấy cái gì cũng rất vừa mắt, anh cảm thấy hoa trong cửa hàng nở thật đẹp, nhân viên X của tiệm tay nghề cắm hoa cũng tiến bộ rất nhiều, mà ngay cả con chó ngu ngốc ở cách vách sủa càn khi trông thấy anh, anh cũng cảm thấy tiếng sủa của nó thật quá cu toè luôn.
Nhưng! Mà!
Đúng vậy, hai dấu chấm than để cường điệu một chút.
Thẩm Thiên Ngạo lại xuất hiện!
Lúc ấy chính là sáng sớm, Hàn Khiêm vừa mở cửa tiệm ra, quay đầu sang tủ mát chỉnh lại hoa tươi, bỗng hiên nghe thấy tiếng bước chân lộp cộp.
Một chiếc giày da được đánh đến bóng loáng bước vào cửa hàng, sau đó là chiếc còn lại, rồi người tiến vào cửa hàng.
Hàn Khiêm khẽ nâng mắt, nhìn về phía người đi tới, quần Tây màu đen cắt may khéo léo, li quần rõ ràng, thể hiện hoàn hảo ra một đôi chân thon dài của người tới. Áo vest ẩn hoa văn thêu chỉ bạc, kết hợp hài hoà, phẳng phiu không một nếp nhăn, túi may bên trái còn lộ ra một góc khăn tay màu trắng, mà chiếc kẹp ánh bạc trên chiếc caravat tinh tế lại càng thể hiện thẩm mỹ của đối phương, kính râm bản lớn che khuất hai mắt người kia, khiến cho người ngoài không thể thấy được gương mặt thật.
Nhưng Hàn Khiêm đã biết kẻ tới là ai.
Cách ăn mặc biến thái như vậy, ngoại trừ Thẩm Thiên Ngạo còn có thể là ai.
“Tiễn khách.” Hàn Khiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/uc-van-tan-lang-hao-mon-tong-tai-ai-thuong-nga/209760/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.