Edit: Hiên:3
Lúc Thạch Phi Hiệp về nhà, đã hơn bảy giờ tối.
Hắn đã đói đến bụng dính vào lưng rồi, tính lập tức nấu mì tôm nhét đầy bụng, nhưng khi bước vào phòng khách, cơn đói bị sự kinh hoàng quét đến chân trời góc bể.
“Ngươi đang làm gì thế?” Hắn nhìn cái người nhỏ nhỏ đang chúi mũi trong góc mò mẫm.
“Một lát nữa là xong ngay đây.” Raton không quay đầu lại nói.
Thạch Phi Hiệp nhấc chân lên, cẩn thận đặt chân vào khe hở giữa một vật kỳ quái và một vật không rõ nguồn gốc, chờ lúc hắn định nhấc chân kia lên, mới thấy Raton đã giữ lại toàn bộ khoảng không còn lại làm của riêng rồi. “…” Hắn hạ tay xuống, “Ta không muốn hỏi ngươi làm thế nào biến phòng ta thành như thế này, ta chỉ muốn hỏi… lúc nào thì nó trở lại bình thường?”
“Tốt rồi!” Raton đột nhiên nhảy dựng lên, kích động quay lại, “Nhìn này!”
Thạch Phi Hiệp im lặng nhìn thứ hắn ôm trong tay, trông như một con vịt nhựa phóng đại, “Cái gì thế?”
“Ta sửa máy hút bụi đó!” Raton như là hiến vật quý nói.
“Vì sao ta thấy cái phía trên nó trông quen quen?” Thạch Phi Hiệp cau mày cố nhớ lại. Rời nhà đã lâu rồi, với những đồ vật trong nhà không nhỡ rõ lắm nữa.
Raton chỉ vào nửa phần trên: “Cái này vốn là máy sấy của ngươi.” Hắn lại chỉ vào nửa phần dưới, “Đây vốn là máy hút bụi. Vì nó hỏng rồi nên ta sửa giúp ngươi đó.”
“…” Thạch Phi Hiệp nghĩ nữa ngày, cuối cùng ngộ đạo, “Ý ngươi là, ngươi dùng máy sấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/u-linh-tuu-diem/1216938/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.