Hoạt động quá độ xong thì tất nhiên thân thể sẽ kiệt sức bải hoải.
Gin và Hughes ôm nhau ngủ, đêm còn dài, thời gian để bọn họ nghỉ ngơi hẵng còn sung túc lắm.
Nhưng tiếng chuông cửa chọn thời điểm rất thích hợp để phá đám.
Gin mơ màng tỉnh lại, rồi mơ mơ màng màng ra mở cửa.
Ngoài cửa, Thạch Phi Hiệp vẫn đang dí bẹt cái nút chuông.
Gin miễn cưỡng kéo mí mắt lên một tý, “Ta có nên nghĩ, ngươi đến chỉ để nhấn chuông, không phải tìm người không?”
Thạch Phi Hiệp ngạc nhiên xong, mới ngượng ngùng buông tay.
Gin giơ tay lên, mới thấy đồng hồ của mình vẫn còn nằm trong phòng tắm, “Mấy giờ rồi?”
Thạch Phi Hiệp ngơ ngác nhìn đồng hồ, “Bốn giờ.”
“Chiều hả?”
“Rạng sáng?”
Gin uể oải tựa đầu lên khung cửa, “Ngươi bắt nạt người không bị bệnh gắt ngủ hả?”
“… Ta không tìm thấy hắn.”
“Cái gì?”
“Ta không tìm thấy Metatron. Cũng không thấy tầng lầu đó.” Thạch Phi Hiệp chậm rãi trình bày, “Ta chạy mãi chạy mãi, vẫn không tìm được…”
Gin giờ mới chú ý mái tóc còn ướt của hắn, lẫn màu đỏ không mình thường trên má.
“Ta từng nghĩ thường xuyên đi lên cái tầng lầu đó rất phiền, thế mà…” Thạch Phi Hiệp đột nhiên dùng đầu cụng tường, “Ta không ngờ lại có thể thế. Sớm biết thế này, ta sẽ ngồi trên đó không xuống nữa.”
“Nếu ngươi ở đó không xuống, nhất định sẽ chết đói.” Gin lý luận.
“”Nếu đây là lời an ủi, ta không thể không nói, quá nhàm.”
“Thế thì đổi.” Gin đưa tay nhéo mũi mấy cái, tiện thể kéo tinh thần mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/u-linh-tuu-diem/1216930/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.