Việc Asmar quấy rối hẳn nhiên không ảnh hưởng gì đến Antonio. Trước đống lửa, hắn vần ngồi nghiêm trang nướng thịt.
Thạch Phi Hiệp lòng đầy căm phẫn lao ra từ lều của Asha và Raton, chạy tới trước mặt hắn, không đợi hắn ngẩng đầu, đã quát: “Ngươi quá đáng lắm!”
Antonio ngơ ngác nhìn hắn.
Thạch Phi Hiệp ra vẻ bi phẫn khó nén, “Ngươi sao có thể đối xử với Asmar như vậy?! Ngươi có lương tâm hay không? Uổng cho hắn vẫn sùng bái ngươi, thờ ngươi như thờ thần tượng. Ngươi thật là quá đê tiện, quá vô sỉ.”
“…” Antonio trên mặt phủ đầy dấu chấm hỏi lớn nhỏ.
“Ngươi có biết ngươi có biết ngươi sai ở chỗ nào không?” Thạch Phi Hiệp vô cùng đau đớn nhìn hắn, trong lòng thầm nói: ngươi không biết là phải rồi, ta đang vu oan, ngươi biết thì làm sao ta nói?
Antonio tức giận: “Ngươi có gì nói mau!”
“Ngươi có biết hiện tại Asmar đau khổ đến dường nào không?”
“…”
“Còn ngươi,” Thạch Phi Hiệp chỉ vào mũi hắn, căm giận nói, “Thế mà lại bỏ mặc hắn, không thèm quan tâm?”
Antonio nhíu mày: “Không phải Gin đã lôi hắn đi sao?”
Sau khoảnh khắc giật mình cứng họng, Thạch Phi Hiệp nhanh chóng tìm được lý do phản bác, “Gin là người như thế nào chẳng lẽ ngươi không biết? Lúc trước hắn cư xử với Dea thế nào chẳng lẽ ngươi không biết sao? Ngươi sao có thể nhẫn tâm để Asmar đi theo vết xe đổ của Dea?”
Antonio nói: “Cách cư xử của Gin với Dea trước kia không phải là do ngươi xui khiến sao?”
“…” Thạch Phi Hiệp tý nữa thì bị hắn làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/u-linh-tuu-diem/1216888/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.