Lần thứ hai trở lại văn phòng của Julian, mặt trời đã lên cao. Cả bàn làm việc tắm mình dưới ánh nắng, màu đỏ thẩm trong nắng như phủ thêm một lớp vàng.
Julian ngồi xuống sau bàn, hỏi: “Bữa trưa muốn dùng gì?”
Metatron ngẩn ra một hồi, nói: “Gì cũng được.”
“Cánh thiên sứ cũng được sao?” Trong mắt Julian hiện lên một tia giễu cợt.
Metatron từ từ mở to mắt.
Julian đưa tay vuốt ve quả cầu thủy tinh thông tấn, chờ hào quang dần sáng lên, mới nói: “Hai phần salad, ta phải cho thỏ ăn.”
Metatron vẫn im lặng.
“Rốt cuộc ngươi là ai?” Julian ngả người dựa vào lưng ghế, ánh mắt nhìn Metatron mang theo vẻ xét nét thăm dò, còn có một tia âm lãnh không thèm che giấu.
Metatron nói: “Như Burj đã giới thiệu, ta là Menon.”
“Burj? Ha, hắn đúng là một cái cớ không tồi.” Julian nói, “Ngươi có biết tại sao hắn lại ném ngươi cho ta không?”
Metatron nói: “Bởi vì ta cần việc làm, mà nơi này vừa vặn đang tuyển một vị trí khá tốt.”
“Vị trí khá tốt?” Julian nhếch miệng giễu cợt, “Nếu lấy tỉ lệ tử vong mà nói, bình quân cứ nửa tháng lại đổi một trợ lý đích thật có thể coi là khá tốt.”
Metatron cau mày.
Mammon cười lạnh: “Ta đã sớm thấy tên Burj đó chướng mắt rồi, thì ra hắn muốn mượn đao giết người.”
Julian nói: “Cho nên ta mới hỏi có phải ngươi đã đắc tội với tai mắt của cục Chấp vụ, hoặc là cục Giám sát. Bất quá, từ thế cục ban nãy có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/u-linh-gioi/3081878/chuong-5-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.