Màn đêm buông xuống.
Metatron và Mammon đều không có nhu cầu ẩm thực gì đặc biệt, cho nên không ăn cơm chiều cũng không cảm thấy đói. Thật ra, từ trước hoàng hôn, ánh mắt Mammon vẫn luôn lảng vảng quanh cái giường nhỏ trong phòng.
Bởi vì ánh mắt đó của hắn thật sự quá lộ liễu, Metatron không thể không mở miệng: “Ngươi ngủ trên giường, ta không buồn ngủ.”
Mammon mở to mắt nói dối: “Cái giường này đủ cho chúng ta ngủ chung mà.”
Metatron cũng không cãi lại: “Đã lâu rồi ta không ngủ.”
Mammon đột nhiên sực nhớ, hắn từng nói trong phòng hắn ở Con thuyền Noah chỉ có giá chữ thập, ngoài ra không còn gì khác. “Giấc ngủ rất quan trọng, nếu ngươi quên các bước tiến hành như thế nào, ta có thể giúp ngươi nhớ lại.”
“Ta thường dùng buổi tối để cầu nguyện.” Metatron vung tay, chính giữa căn phòng có thêm một giá chữ thập.
Mammon lặng lẽ cau mày.
Metatron rất nhanh thu nó lại.
Mammon ngạc nhiên nhìn hắn.
“Có giá chữ thập hay không cũng không quan trọng.” Metatron đứng giữa phòng, từ từ nhắm mắt lại. Hào quang nhàn nhạt vây quanh hắn như một lớp nhung. Hào quang kia với Mammon chính là sự trừng phạt, chẳng những phân chia ranh giới giữa thiên đường và địa ngục, mà còn vạch ra một khoảng cách xa xôi đi suốt ngàn vạn năm cũng không qua được giữa hai người họ.
Mammon đột nhiên có loại xung động muốn xé toạt vầng hào quang kia!
Hắn xoa xoa hai hàng mày, nỗ lực áp chế xung động xuống.
Sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/u-linh-gioi/3081872/chuong-4-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.