Quầng sáng thánh khiết như sóng gợn trong hồ, cứ loãng dần loãng dần.
Trong mắt Mammon khẽ lộ ra lãnh ý, khóe miệng lại cong lên mỉm cười, “Muốn đi sao?”
Metatron cụp mắt nói: “Giới thứ mười đang lâm nguy.”
Mammon nói: “Rất hợp ý ta.” Giới thứ mười trước giờ luôn là nấm mồ hoang trong lòng cửu giới.
Metatron im lặng, mặc cho thân ảnh của mình cùng quầng sáng càng lúc càng trong suốt.
Mammon hai tay đút trong túi quần, thần sắc như thường.
“Ta hiểu ý tứ của Mammon Ma vương điện hạ.” Metatron ngẩng đầu, giang cánh ra......
“Ngươi không hiểu.” Mammon chém đinh chặt sắt.
Ánh mắt Metatron chậm rãi lưu chuyển, vẫn im lặng nhìn hắn.
“Nếu người đi là ngươi…” Mammon dừng một chút, đôi con ngươi đen như mực mơ hồ có tinh quang lưu chuyển, tự tiếu phi tiếu: “Ta đáp ứng.”
“Không hỏi Lucifer?”
Tinh quang trong đôi mắt Mammon đứng lại, “Ta đáp ứng, ta phụ trách.”
Metatron trầm ngâm, hai cánh sau lưng từ từ thu lại.
Ánh mắt Mammon nhu hòa đi: “Ta còn chưa ăn sáng.”
Metatron nghe vậy ngước mắt lên.
“Có thể ăn cùng ta không?” Tay phải hắn rút ra khỏi túi quần, làm tư thế chào mời.
Lòng bàn tay xòe ra, mồ hôi bạc lấm tấm.
Ánh mắt lơ đãng của Metatron quét qua lòng bàn tay kia, mỉm cười nói: “Được.”
Nụ cười trên mặt Mammon càng sâu.
Thạch Phi Hiệp đứng bên cạnh, nhìn hắn, lại nhìn Metatron, lẩm bẩm: “Rõ ràng không thể thấy rõ mặt mũi người kia, tại sao ta vẫn cảm thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/u-linh-gioi/3081861/chuong-2-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.