Cuối cùng là ai thắng? Đương nhiên là Lâm Nhật Nguyệt! Bọn họ vẫn là trở về nhà.
Một tháng sau.
"Thầy ơi, thầy dạy em đi! Em thật sự rất muốn học!" Ngô Vĩ Đào đáng thương hề hề cầu xin Sở Hạo, hắn đã không nhớ rõ đây là lần thứ mấy cầu xin Sở Hạo.
"Dạy cậu? Tôi sao phải dạy cậu? Dạy cậu để cậu đi bắt nạt người khác chứ gì?" Sở Hạo cũng đã nhớ không rõ đây là lần thứ mấy cự tuyệt tiểu tử này.
"Thưa thầy, em cam đoan, em về sau không bao giờ bắt nạt người khác nữa!" Ngô Vĩ Đào vỗ vỗ bộ ngực.
"Hừ!" Sở Hạo hừ lạnh một tiếng, chính là không nói gì.
Lâm Nhật Nguyệt buồn cười nhìn hai thầy trò này, lần đó bốn người Ngô Vĩ Đào bị Sở Hạo đánh một chút sau thật sự ở trong bệnh viện ngây người suốt một tháng.
Nguyên bản Lâm Nhật Nguyệt rất lo lắng Sở Hạo sẽ bởi vì chuyện Sở Hạo đánh học sinh mà bị nhà trường truy cứu, nhưng mà không nghĩ tới mấy người Ngô Vĩ Đào đối với chuyện Sở Hạo đánh bọn họ một chữ cũng không nói, chỉ nói là cùng học sinh trường khác đánh nhau mới biến thành như vậy, cũng liền miễn đi phiền toái cho Sở Hạo.
Mà bốn người sau khi xuất viện nhìn thấy Sở Hạo tựa như con chuột nhìn thấy mèo, trừ bỏ Ngô Vĩ Đào. Chỉ có hắn còn dám chạy đến trước mặt Sở Hạo, hơn nữa quấn quít lấy Sở Hạo muốn dạy hắn học TaeKwonDo.
"Thầy ơi! Rốt cuộc muốn như thế nào thầy mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ty-ty-ta-yeu-nguoi/1923771/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.