*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Vương Gia, bụng ngươi có cần lớn đến mức thế không? Này giống như tay không bắt sói trắng vậy!” Lâu Hướng Vãn nuốt nước miếng, bởi vì khiếp sợ, ánh mắt liền trừng lớn, chợt Phượng Kính Dạ mỉm cười, xoa xoa đầu Lâu Hướng Vãn. Sao Tiểu Mộc đầu lại đáng yêu đến thế nhỉ.
“Vương gia cười cái gì, người dựa vào đâu muốn lấy tám vạn nhân mã chứ?” Lâu Hướng Vãn tức giận trừng mắt nhìn Phượng Kính Dạ đang mỉm cười tà mị, tám vạn nhân mã này lại chính là của quân địch, chuyện đâu dễ dàng như vậy.
Phượng Kính Dạ thấy Lâu Hướng Vãn tức giận, trong con ngươi đen đầy ý cười, nhịn không được nắm lấy lòng bàn tay nhỏ bé mềm nhũn của Lâu Hướng Vãn, ”Trai cò tranh nhau, Ngư Ông Đắc Lợi (VA)”, Phượng Tiêu bây giờ đang ở thế thượng phong, hắn nhất định sẽ không để kinh thành thất thủ, đến lúc đó xảy ra một trận đại chiến, Phượng Kính Dạ sẽ làm ngư ông, lúc đó vừa nhận được đội cấm vệ quân của Minh Thừa tướng, còn thêm binh mã của Vương hoàng hậu.”Vương gia đang còn giấu binh mã!” Nhãn thần Lâu Hướng Vãn chợt sáng lên, sau đó hoài nghi nhìn Phượng Kính Dạ, mất đi mười vạn binh mã, nên Lâu Hướng Vãn luôn thấy có chút áy, nhưng xem qua bây giờ, vương gia chính là kẻ thâm tàng bất lộ. “Còn đội Hỏa Viêm quân của phụ hoàng, khi các triều đại thay đổi, ngoại trừ đế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ty-nu-vuong-phi/3177495/chuong-71-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.