Không biết giết qua bao nhiêu người, cánh tay hầu như đều có chút mỏi nhừ, trên người ướt đẫm máu tươi quân địch, mà bên cạnh Tả Ngôn chỉ còn lại bảy tám người đang chống cự, cuối cùng, tiếng vó ngựa vang lên mạnh mẽ như mang đến hi vọng, mọi người phấn chấn đứng lên, vẻ mặt mệt mỏi trên mặt lộ ra sung sướng, trong hốc mắt đỏ mang theo hy vọng, rốt cuộc viện binh đã đến.
Tả Ngôn bị trúng một kiếm ở cánh tay, bả vai bị chém một đao, đủ thấy xương, giờ phút này, cuối cùng Tả Ngôn cũng thở một hơi dài nhẹ nhõm, nếu Lâu Hướng Vãn thật sự xảy ra chuyện gì, e rằng Kính Dạ sẽ ăn tươi nuốt sống mình, thật tốt, cuối cùng Lâm Tín đã mang quân cứu viện đến.
Lâu Hướng Vãn cũng thở dài một hơi, bất quá khi nghĩ đến Phượng Kính Dạ tới đây, làm da đầu cứ ngứa ngáy một hồi, nếu không phải Tả Ngôn đang gặp nguy hiểm, tùy thời có thể bị diệt toàn quân, Lâu Hướng Vãn thực muốn đào tẩu.
Nhưng khi tiếng vó ngựa càng ngày càng đến gần, thậm chí có thể thấy bóng dáng mờ mờ ảo ảo, Lâu Hướng Vãn lại phát hiện đám người Phi Long Sơn Trang chẳng những không lộ vẻ sợ hãi, thậm chí còn lộ ra vui mừng, động tác trên tay thậm chí chậm lại không ít, quân cứu viện đến, kẻ bị giết không phải bọn họ, trái lại là bọn người Lâu Hướng Vãn.
Ánh mắt chợt rét lạnh, không ổn! Khi còn ở kiếp trước Lâu Hướng Vãn đã được rèn luyện trực giác nhạy cảm với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ty-nu-vuong-phi/3177489/chuong-70-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.