Điên cuồng!
Toàn bộ tầng cao nhất của Giới Tâm đại lục đều lâm vào rung động, một số Chung Cực cảnh chưa có chí cao bí bảo đều đỏ mắt sắp nổi điên, hâm mộ, ghen tị! Nhưng lại không thể làm gì được.
Ở thời điểm các vị tồn tại Vô Địch, các Chung Cực cảnh đến bái phỏng Đông Bá Tuyết Ưng, Đông Bá Tuyết Ưng lại là đang chú ý tin tức Bất Tử Minh Đế.
“Bất Tử Minh Đế.”
Tâm tình Đông Bá Tuyết Ưng không tốt.
Chỉ ba năm thời gian.
Trừ sau khi Minh Đế tự mình cướp đoạt một số lớn linh hồn, về sau, trong bóng tối cũng thường xuyên có không ít linh hồn bị cướp đoạt. Đông Bá Tuyết Ưng nay ở Giới Tâm đại lục, sáu đại cổ quốc đều rất nể mặt hắn, hắn mượn dùng tình báo các bên điều tra, các linh hồn bị cướp đoạt... Tất cả đều chỉ thẳng vị Bất Tử Minh Đế kia!
“Minh Đế, không thể lưu lại!” Đông Bá Tuyết Ưng nghiến răng, “Phải nghĩ cách trừ bỏ hắn!”
Tiếp tục như vậy, thật không biết còn phải chết bao nhiêu.
Thật sự gửi hy vọng ‘Nguyên’ buông xuống? Lấy tính tình của Nguyên, chỉ sợ không chết đến mức đủ khiến trật tự toàn bộ Giới Tâm đại lục cũng có ảnh hưởng, sợ cũng sẽ không đánh xuống trừng phạt.
Hạ Phong cổ quốc, hoàng cung.
Trong một vườn hoa, Hạ Hoàng, Thương Đế, Phiền tổ ba vị bọn họ đang tụ tập, uống rượu chuyện phiếm, thảo luận chính là nhân vật phong vân toàn bộ Giới Tâm đại lục hiện nay: Phi Tuyết đế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-ung-linh-chu/3281539/chuong-1720.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.