Tuyết lớn càng rơi càng lớn.
Dư Tĩnh Thu cảm giác thương pháp của Đông Bá Tuyết Ưng, uy thế vô hình kia cũng càng lúc càng lớn.
“Rầm rầm rầm ~~~” Thương pháp của Đông Bá Tuyết Ưng bỗng trở nên vô cùng nặng nề, mỗi chiêu mỗi thức giống như có uy lực làm người ta sợ hãi, không gian chung quanh cũng mơ hồ đọng lại, trong trăm mét chung quanh hình thành một hình cầu thật lớn, trong quả cầu tất cả mơ hồ vặn vẹo, khó có thể thấy rõ.
“Làm sao vậy?” Dư Tĩnh Thu có chút khẩn trương nhìn, nàng phát hiện uy áp khủng bố trong quả cầu đường kính trăm mét hình thành kia, chỉ sợ một tia đã có thể đè chết nàng.
Mà ở trong quả cầu.
Một đoạn vách núi dưới chân Đông Bá Tuyết Ưng đã hoàn toàn hóa thành tro bụi, toàn thân hắn đều là đứng trên không.
Ở lúc địa hỏa thủy phong bốn loại ảo diệu hoàn toàn bao dung một khối, thật sự đạt tới một loại cực hạn mỹ lệ hắn theo đuổi, tất cả bắt đầu xảy ra thay đổi, không gian chung quanh bắt đầu đọng lại, lực hấp dẫn bắt đầu biến hóa, loáng thoáng... Đông Bá Tuyết Ưng giống như lại thấy đại tuyết nguyên rộng lớn phương bắc, lại như thấy được sa mạc, thấy được ốc đảo, thấy được đồng bằng ruộng đất...
Cánh đồng tuyết, sa mạc, ốc đảo, bình nguyên, núi... Có cỏ dại mọc rậm rạp, có gỗ khô cong queo, có sông chảy, có dã thú chạy, có mọi người quay chung quanh lửa trại nhảy múa, có thôn dân nhóm lửa nấu cơm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-ung-linh-chu/3280094/chuong-275.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.