Trong tay Diên Tử cùng Tam Thiếu đến tộtcùng đang nắm giữ cái gì? Bọn họ dựa vào đâu để xác định ta nhất định sẽ nghelời? Hơn nữa, ta thật sự không nghĩ ra bất luận ai, thứ gì, sự tình gì có thểdùng để khống chế mình. Nói thì nói như vậy, nhưng trong lúc nhất thời ta vẫnkhông dám hành động thiếu suy nghĩ, chung quy cũng là để tránh phát sinh nhữngsự tình không cần thiết.
Kể từ ngày ta gọi hắn là Vũ Nhân, hắn cơ hồmỗi ngày đều đến đây, mỗi lần đều ở lại khá lâu, cầm kỳ thi họa đều lôi ra bànluận không biết mệt. Hắn cũng thuộc loại người trầm tĩnh, một tháng ròng rã cứtrôi qua như thế, hắn không dò hỏi bất cứ chuyện gì, bọn ta chỉ bàn luận trêntrời dưới dưới đất, thật sự nhàm chán a! Nếu không có việc gì để bàn luậnthì hắn sẽ nằm dài trên trường kỷ đọc sách, ăn cơm chiều xong mới chịu rời đi.Gương mặt hắn vẫn vĩnh viễn như thế, luôn luôn tươi cười. Nhưng kể từ sau sựkiện lần đó, nụ cười của hắn trong mắt ta thật sự không thua gì hàn phong lạnhbuốt.
“Nguyệt Nhi, ngươi có tâm sự sao?”, hắnđứng trước mặt ta, trường bào lam nhạt cân xứng với thân hình thon dài, chiêubài mỉm cười lại được sử dụng, trong đôi mắt thâm thúy của hắn phảng phất ánhnắng mùa xuân. Trước ngực hắn là vài lọn tóc đen buông thả, muốn bao nhiêu tiêusái liền có bấy nhiêu, nhìn hắn sẽ thấy ngay bốn chữ “siêu phàm thoát tục”.
“A! Không có!”, ta bắt đầu háo sắc từ khinào vậy? Người ta lớn lên anh tuấn thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-ti-thien-thien-nhieu/2390391/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.