Hai chữ “thúc thúc” chỉ là một cách gọi, nhưng rơi vào tai của Liệt Tử Anh thì lại thành vô cùng ác ý.
Liệt Tử Anh nhìn chằm chằm Dương Ân rồi cười lạnh, nói: “Chết đến đít rồi còn dám kêu kêu ca với cai ngục ta, thật không biết sống chết!”
Sau đó, gã ta hét lên với những kẻ đi theo phía sau: “Bắt hắn lại cho ta!”
“Ai muốn bắt thiếu gia nhà ta thì bước qua xác ta trước”, Tiểu Man lại một lần nữa thẳng lưng bước ra, chắn trước mặt Dương Ân mà nói.
“Tiểu Man tránh ra, thiếu gia ta chưa cần đến ngươi chắn gió che mưa cho ta!”, Dương Ân kéo Tiểu Man sang một bên rồi nói.
“Chậc chậc, một ngục nô còn đem người hầu đi theo. Nếu chủ nô các ngươi có tình nghĩa như thế thì ta cũng tác thành cho các ngươi. Trói hết chúng lại!”, vẻ mặt Liệt Tử Anh vô cùng hung ác nói.
Đến giờ, gã ta có thống lĩnh Ưng Kị chống lưng, cũng không sợ Vạn Lam Hinh lại ngáng chân mình nữa. Lần này nhất định phải dội hết nước bẩn lên người Dương Ân khiến hắn chết không có chỗ chôn.
“Thúc thúc, muốn trói thì trói ta được rồi, hà tất phải liên luỵ đến người khác!”, Dương Ân chặn lại trước mặt Tiểu Man nói.
“Phàm là những kẻ bênh vực cho ngươi thì đều có tội!”, Liệt Tử Anh vênh váo hống hách nói.
“Ta và Lam Hinh tỷ từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã. Cho dù ta vào ngục, tỷ ấy vẫn nể tình ngày cũ mà đối tốt với ta. Thúc thúc làm như thế này, chỉ sợ đến lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-vo-than/1048925/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.