Vạn Lam Hinh nhìn rõ người tới thì đôi môi hồng khẽ cong lên: “Trương thúc, ta vẫn chưa đi được”.
“Chỗ này thật sự rất nguy hiểm, ta đã tận mắt nhìn thấy phó ngục Triệu bị giết. Cháu ở lại đây có ích gì, bằng không ta đi tới đàn tế máu phía trước, xác nhận xem trưởng ngục sống chết thế nào”, Trương Hùng nói.
Vạn Lam Hinh ngăn Trương Hùng nói: “Trương thúc đừng đi, có lẽ Ân đệ sẽ làm được”.
“Ân đệ, Ân đệ nào?”, Trương Hùng nghi hoặc hỏi, sau đó mới nhìn về phía đàn tế máu không xa, thì thấy một thanh niên đang khoanh chân ngồi đó, thu nạp vô số khí huyết sát mà vẫn bình an vô sự, cả kinh nói: “Thanh niên đó thật sự có thể làm được sao?”
“Trương thúc ngồi đây với ta đợi chút là được. Nếu đệ ấy không làm được thì chắc không ai làm được rồi”, Vạn Lam Hinh bình tĩnh nói.
Dương Ân không cần ô ngọc cũng có thể ngăn chặn được khí huyết sát. Nếu như hắn không làm được thì thật sự không biết ai mới làm được đây.
Trương Hùng không nói thêm nữa, mà khoanh chân ngồi cạnh Vạn Lam Hinh, yên tĩnh đợi kết quả.
Dương Ân ngồi trước đàn tế máu thu nạp một lượng lớn khí huyết sát, đan điền trung tâm không ngừng chuyển hóa, hình thành sức sống mãnh liệt tràn đến những vết thương bị ăn mòn nghiêm trọng của Dương Ân. Cứ lặp đi lặp lại như thế khiến tứ chi, lục phủ ngũ tạng, thần kinh xương cốt của Dương Ân vô hình chung được tôi luyện một hồi, độ dẻo dai đã vượt xa lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-vo-than/1048908/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.