Liệt Tử Anh bỗng run lẩy bẩy nói: “Vậy thì cũng quá… quá nguy hiểm rồi. Tốt nhất là các ngươi không nên xuống đó”.
Gã ta đã nghe cha dặn dò, bên trong hố máu vô cùng nguy hiểm, đến cả Vạn Thiên Long và Triệu Trường Đao còn chết oan uổng, huống chi gã ta chỉ mới giai đoạn đầu của cấp tướng thì sao mà sống sót được trong hố máu?
Kể cả khi gã ta thích Vạn Lam Hinh thì cũng không muốn chết vì cô ta.
“Thì ra, thúc thúc nhát gan như vậy!”, Dương Ân chế nhạo nói. Sau đó hắn quay sang nói với Vạn Lam Hinh: “Tỷ tỷ, chúng ta đi thôi, đừng nên chậm trễ nữa”.
Vạn Lam Hinh khinh thường liếc nhìn Liệt Tử Anh, không thèm để ý tới gã ta nữa mà đưa Dương Ân tung người nhảy vào hố máu.
Vạn Lam Hinh là con gái của Vạn Thiên Long, đương nhiên trên người sẽ có dị bảo. Cô ta lấy ra một cái ô ngọc, bao trùm lấy cô ta và Dương Ân tránh khỏi sự xâm nhập của khí huyết sát.
Đây là một binh khí cấp tướng lấy ngọc làm xương, lấy sợi tơ tằm lạnh làm vải để đặc chế nên chiếc ô này. Chức năng chủ yếu của nó là trừ tà tụ thần, cũng có thể dùng để phòng ngự.
“Ân đệ, từ lúc nào mà đệ lại trở nên bướng bỉnh thế hả? Nơi này cực kỳ nguy hiểm, đệ đi theo ta chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm đấy”, Vạn Lam Hinh quay đầu lại ai oán nhìn Dương Ân, khẽ thở dài.
“Lam Hinh tỷ, tỷ còn thân thiết với ta hơn tỷ tỷ ruột. Chuyện của tỷ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-vo-than/1048904/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.