Hốt như nhất dạ xuân phong lai
Thiên thụ vạn thụ lê hoa khai.
(Đêm qua gió xuân vừa mới đến
Trăm vạn cây lê đã nở hoa )
Mùa thu đã qua. Trời phương bắc đã bắt đầu điểm tuyết. Thanh Thanh mặc một cái áo bông thật dày, nhàn nhã nhìn khung cảnh tuyết rơi, tiếp tục hướng đến mục tiêu ban đầu của nàng – Thương Mang Trấn.
Sau khi rời khỏi Đoạn Tiêu, nàng chuyển hướng đi về phương bắc, toàn tâm toàn ý đến Thiên Cơ các nhận công tác.
Ngày đó, nàng đang ở phía nam, cách phương bắc vô cùng xa xôi. Hơn nữa tâm tình lại không được tốt, vừa đi vừa thưởng thức cảnh đẹp ven đường, thế nên mất đến ba tháng mới có thể đến được nơi này.
Khí hậu ở Thương Mang Trấn có chút đặc biệt, cách trấn nhỏ ba mươi dặm không có tuyết rơi, khí hậu so với những nơi khác thì ấm hơn một chút.
Tuy rằng thời tiết ở Thương Mang Trấn có chút lạnh, nhưng không ảnh hưởng đến cảnh buôn bán tấp nập cùng những người dân đi dạo trên phố. Trên đường cái vẫn phồn hoa náo nhiệt, người qua kẻ lại, vô cùng nhộn nhịp.
Đều nói Thương Mang Trấn là võ lâm đệ nhất trấn, quả nhiên danh bất hư truyền.
Sống ở cổ đại năm tháng, Thanh Thanh sớm đã không còn tò mò với những cảnh như vậy nữa, không giống như khi mới đến, bất cứ cái gì cũng có thể khiến cho nàng hưng phấn.
“Tiểu thư, ngươi cẩn thận a!”
Cùng với tiếng thét chói ta vang lên là một nữ tử mang thai sắp ngã xuống đất. Thanh Thanh lập tức quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-mi-phu-phan/174013/quyen-2-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.