Mộ Dung Thiên Lý cầu hôn, Vân Liệt tự nhiên sẽ đồng ý, hôn lễ được ấn định vào ba tháng sau.
Thời điểm tin dữ này truyền đến là lúc Thanh Thanh đang luyện thư pháp. Tin dữ kia là do Nhược nhi đưa đến, nàng bị sốc ước chừng khoảng một phút, một giọt mực từ bút lông rơi trên giấy, hiện ra một đoá hoa sen màu đen vô cùng xinh đẹp.
Nàng đã sớm dự đoán được mọi việc sẽ phát triển đến mức này nên cũng không nhiều lời. Ít ra vẫn còn thời gian ba tháng, trong ba tháng này, nàng nhất định sẽ nghĩ ra đối sách.
“Tiểu thư, tại sao người không nói lời nào?”
Cánh tay Thanh Thanh dừng ở giữa không trung, thuỷ chung vẫn chưa hạ xuống.
Thanh Thanh buông bút lông, nhẹ nhàng uống một hớp trà.
“Ta còn gì để nói, miệng ta đúng là hay gây chuyện.”
Sớm biết thế này thì nàng đã không lấy Mộ Dung Thiên Lý ra làm lá chắn, hiện tại thì hay rồi, đùa quá hóa thật.
“Tiểu thư, Mộ Dung công tử không tốt sao?”
Hắn ở trên giang hồ được công nhận là một trong ba chú rùa vàng, tiểu thư có chỗ nào không hài lòng?
Thanh Thanh đứng lên, lấy một cây bút, đem đoá hoa sen vừa rồi vẽ thành hoa mẫu đơn.
“Hắn tốt, nhưng mà ta không thích hắn.”
Nhược nhi dẩu môi: “Tiểu thư, Mộ Dung công tử mỗi ngày đều chạy đến đây thăm người, ngay đến kẻ ngốc đều biết hắn thích người.”
Đem bút lông nhúng vào trong mực, Thanh Thanh liếc nhìn Nhược Nhi một cái:
“Cảm xúc giữa hai người là chuyện rất quan trọng, dù cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-mi-phu-phan/173992/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.