Toàn thân đau nhức a , thân thể này có phải hay không vừa bị đánh một trận ? Hay là vừa bị người ta cường bạo ? Có lầm không đây , Vân Thanh Thanh nàng muốn đến cổ đại làm một con sâu đo , đừng đối xử với nàng như vậy chứ .
Ánh mặt trời chói chang , mặt Vân Thanh Thanh nhăn lại , không hề muốn mở mắt .
“Tại sao nàng còn chưa tỉnh lại?” , một thanh âm vang lên bên tai Vân Thanh Thanh , trong lời nói không hề có ý quan tâm , ngược lại tất cả đều tràn ngập sự chán ghét .
Ai vậy ta ? Đừng có nói là kẻ thù nha , vừa mới xuyên qua như thế nào lại nằm trong tay của kẻ thù . Thật là xui xẻo .
“Không phải là chết rồi chứ?”
Lại là một cái giọng nữ dễ nghe , tiếng nói thanh thuý tựa như chim hoàng yến , nhưng ngữ khí lại chanh chua , lãng phí cái giọng uyển chuyển hàm xúc của nàng .
“Ma ốm này chết là xứng đáng.” Ngữ khí càng thêm chanh chua .
“Chính là nếu nàng chết đi , chúng ta không phải sẽ có cơ hội gả vào Phương gia hay sao ?”
Đúng là đầu óc xấu xa , hoặc là xấu xí đến mức không thể gả đi nên lúc nào cũng mơ tưởng đoạt đi nam nhân của người khác .
“Đúng vậy , nhưng ma bệnh này sống rất dai, chỉ sợ chẳng dễ dàng như vậy . Ngươi muốn làm Phương thiếu phu nhân , chi bằng một dao đâm chết nàng” .
Thật là độc .
“Hừ , cha mẹ đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-mi-phu-phan/173983/quyen-1-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.