Khoảnh khắc này, Vân Thanh Thanh thật sự thấy cảm động. Ánh mắt Đoạn Tiêu thâm tình là vậy, trong suốt là vậy, trong đó chứa đựng một tình cảm sâu đậm, một sự chân thành tha thiết. Hắn nói những lời rất bình thường nhưng lại là thật tình thật ý. Mỗi một lời của hắn, mỗi một ánh mắt đều làm cho lòng nàng rung động không thôi.
Nhưng......
Thanh Thanh lắc lắc đầu, dùng sức rút tay ra. Hiện tại đã là quá muộn, nếu hắn nói những điều này sớm một chút thì mình còn có thể tha thứ cho hắn, nhưng, đã muộn rồi, tất cả đều đã quá muộn rồi.
“Ngươi đi đi.”
Nghe được Thanh Thanh nói như vậy khuôn mặt ôn hòa tươi cười của Đoạn Tiêu vừa rồi lập tức trở nên u ám.
“Vân Thanh Thanh!” Đoạn Tiêu lạnh lùng quát, “Đừng tưởng ta đến xem ngươi, dùng thái độ thân mật nói chuyện với ngươi, liền cho rằng ta đã tha thứ ngươi. Ta bất quá chỉ thấy ngươi đáng thương nên mới có thể bố thí cho ngươi một chút ôn nhu, ngươi đừng có được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, ngươi nghĩ mình còn có thể giống như trước đây đùa giỡn với ta ư?”
Lạnh, rất lạnh a. Nghe xong những lời Đoạn Tiêu nói, Vân Thanh Thanh liền cảm giác được bản thân giống như tiến vào trong nước biển lạnh như băng, bị đóng băng rét lạnh đến tận xương. Hắn sao có thể đối xử với nàng như vậy? Cho dù là ai cũng có thể nhận ra rằng nàng yêu hắn, nhưng hắn lại nhất nhất cho rằng nàng làm tổn thương hắn.
“Đúng, là ta không biết tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-mi-phu-phan/1617675/quyen-3-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.