Sau khi đi vào trong căn phòng dành cho hạ nhân, Thanh Thanh tựa lưng vào ván cửa, thân hình theo tấm ván cửa trượt xuống. Bỏ đi khuôn mặt làm bộ hờ hững, nàng rốt cuộc đã khóc thành tiếng. Nàng sớm biết giữa bọn họ đã không còn khả năng, nhưng nay nhìn thấy hắn, trong lòng nàng vẫn đau đớn đến khó thở. Tình a, chữ tình khiến người ta tổn thương.
Kiếp sống nô tỳ của nàng chính thức bắt đầu, chỉ có thể dùng một từ ‘thảm’ để hình dung.
Thanh Thanh nhìn chằm chằm vào một đống bát bẩn cùng hai thau nước ở trước mặt. Muốn làm gì đây chứ? Cho dù là tổng vệ sinh phòng bếp cũng không có nhiều bát bẩn đến như vậy?
Cung nữ ném cho Thanh Thanh một cái khăn, dùng ánh mắt khó chịu để nhìn nàng:
“Ngươi mau rửa chén đi, trước giờ cơm chiều phải rửa xong toàn bộ.”
“Rửa xong toàn bộ?” Không phải chứ? Ngay cả cung nữ cũng muốn khi dễ nàng?
Cung nữ trừng mắt liếc Thanh Thanh, vẻ mặt hèn mọn:
“Ngươi tự cho mình lớn lên giống nữ nhân kia thì có thể được Vương sủng ái sao? Đừng mơ mộng hão huyền! Tiện nhân! Mau đi làm việc, làm không xong, buổi tối đừng mơ có cơm ăn!”
Cung nữ kia tên gọi là Hoa Đào, vẫn luôn ái mộ Đoạn Tiêu. Thấy Thanh Thanh cơ hồ giống hệt như nữ tử trên bức hoạ mà ngày thường Đoạn Tiêu vô cùng trân quý, tự nhiên trong lòng nàng cảm thấy không thoải mái. Nữ tử trong tranh không thể nghi ngờ chính là người mà Vương yêu thích, tiểu Thanh ngày ngày ở trước mắt ngài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-mi-phu-phan/1617666/quyen-3-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.