Đi ra khỏi tẩm cung của Ảnh Tử, lão ma ma lúc trước dẫn nàng đến đây cũng đã không thấy đâu nữa. Thanh Thanh không biết mình nên đi đâu nên trong lúc nhàm chán dạo lung tung.
Nàng tốt xấu gì cũng là nhân tuyển cho ngôi vị Minh Vương phi, một khi mất tích tự nhiên sẽ có người đến tìm, không bằng nhân cơ hội này đi dạo xung quanh một chút, cũng để thưởng thức phong cảnh ở Minh Cung.
Bất tri bất giác, nàng đã đi được nửa ngày, càng đi càng xa.
Trước mắt xuất hiện một rừng cây tùng, Thanh Thanh biết mình không thể tiếp tục đi về phía trước.
Nàng đang chuẩn bị quay lại đường cũ thì một ông già từ trong rừng cây đi ra.
Ông già kia râu tóc bạc trắng, trên người mặc đạo bào mộc mạc, trên khuôn mặt hao gầy mang theo một nụ cười ấm áp. Cả người giống như thần tiên, hoà ái dễ gần.
Ông già này có phong phạm của tiên gia, Thanh Thanh nhịn không được chăm chú quan sát.
Ông lão dường như đã chú ý tới Thanh Thanh, đi thẳng đến chỗ nàng, cười tủm tỉm nói:
“Cô nương lạc đường?”
Khuôn mặt hiền lành của ông lão khiến cho Thanh Thanh không hề có ý đề phòng, nàng cười cười:
“Hình như thế.”
Ông lão đưa tay vuốt vuốt chòm râu:
“Vân cô nương, đường này ngươi phải tự tìm ra.”
Thanh Thanh tuy không hiểu rõ nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười:
"Ý của tiên sinh là?” Cảm giác nói cho nàng biết, vị lão tiên sinh này không phải người bình thường.
Ông lão nhìn nàng một cách bí hiểm:
“Núi cao biển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-mi-phu-phan/1617648/quyen-2-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.