edit : jun
Chính xác mà nói, Thanh Thanh chính là một đứa ngốc, một đứa ngốc tiêu chuẩn.
Sau khi lao ra khỏi phòng, nàng không thèm để ý đến tiếng kêu của Nhược nhi, liều mạng chạy trối chết. Đương nhiên, nguyên nhân khiến cho nàng phải
bỏ chạy chính là vì có người đuổi theo phía sau. Vân Tĩnh lão huynh hình như lại muốn bắt nàng, ở phía sau truy đuổi không tha.
Lưu Thuỷ sơn trang to như vậy, Thanh Thanh cũng không biết mình đã chạy đến đâu, nàng chỉ biết có một chuyện, trốn rồi lại trốn.
Không biết xuyên qua bao nhiêu cánh cổng, gặp bao nhiêu nha hoàn và người hầu, mỗi người đều dùng ánh mắt tò mò đánh giá nàng. Đúng vậy, một đại mỹ nhân như nàng túm váy, chạy thẳng về phía trước với tốc độ kinh hồn, làm sao không khiến cho người ta thấy quái dị.
Lần đầu tiên nàng hận chết khuôn mặt của mình, đều nói sắc đẹp là tai hoạ, nếu như mang dung mạo lúc còn ở hiện đại, để xem còn ai dám mơ tưởng đến nàng.
Đến khi thôi không chạy nữa, nàng đã ở một nơi xa lạ. Nàng ngẩng đầu, đại sảnh cao lớn, uy nghiêm đã hiện ngay trước mắt.
Thanh Thanh thích nhất là xem phim cổ trang, đại sảnh là cái dạng gì, nàng đương nhiên hiểu rõ.
"Đây là đại sảnh ở cổ đại sao?"
Thanh Thanh một mặt nhủ thầm, một mặt tò mò hướng vào bên trong mở mang đầu óc.
Nàng vừa ló đầu vào trong, còn chưa kịp quan sát tình cảnh bên trong đã bị một đôi tay bắt lấy, rồi giống như một con diều hâu bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-mi-phu-nhan/178105/quyen-1-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.