edit : Jun
Từng ngày trôi qua, Đoạn Tiêu vẫn như trước mỗi ngày đến gặp Vân Thanh Thanh. Sắc mặt của nàng hình như đã tốt lên một chút, nhưng lại thủy chung không phát hiện dấu hiệu khỏi hẳn. Thân thể nhìn chung đã trở lại bình thường. Chỉ là thương tích trên người thì dễ chữa, vết thương trong tim lại khó lành. Nhất là những người như Vân Thanh Thanh, một khi yêu là oanh oanh liệt liệt, khi hận có thể giống như đứt từng khúc ruột. Một khi trải qua đau thương thì giống như bát nước đổ đi khó lòng hứng lại, vô luận Đoạn Tiêu có cố gắng như thế nào, nàng cũng sẽ không tin tưởng, chỉ có vết thương kia càng lúc càng sâu.
Đoạn Tiêu đứng ở trong Thanh Viên, xuất thần nhìn Vân Thanh Thanh ngồi đọc sách ở dưới tàng cây cách đó không xa, trên mặt hiện ra một nụ cười chua xót. Hôm qua, Vân Thanh Thanh nói cho hắn biết: khi núi không gồ ghề, khi nước sông cạn kiệt, khi mùa hạ có tuyết rơi, khi trời đất hợp làm một, thì nàng mới có thể tha thứ cho hắn. A! Cho dù hắn thành tâm thành ý đến mấy thì những chuyện có thể cảm động trời đất này đâu có thể dễ dàng xuất hiện trong ngày một ngày hai. Nghĩ đến chuyện đó, lòng hắn tự nhiên đau đớn giống như bị dao cắt, ngay cả đứng cũng không thể đứng thẳng, cuối cùng khom người xuống ho khan.
Mấy ngày qua, hắn tạm thời ở lại Vô Tranh sơn trang, nhưng cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là biện pháp hay. Hôm qua Vân Thanh Thanh lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-mi-phu-nhan/1583057/quyen-3-chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.