edit : Jun
Tình trạng thân thể Thanh Thanh thật sự không được tốt, cho nên Bạch Mạn Điệp mang theo nàng đi cũng không nhanh, vì thế Mộ Dung Thiên Lý rất nhanh đã đuổi kịp các nàng.
Xe ngựa dần dần chạy chậm lại, Bạch Mạn Điệp vén rèm, từ trong xe ngựa nhô đầu ra, Vân Thanh Thanh nằm ở trong xe ngựa nhất thời xuất hiện ở trước mắt Mộ Dung Thiên Lý.
Lại một lần nữa gặp mặt, Mộ Dung Thiên Lý nhìn thấy Vân Thanh Thanh tiều tuỵ như vậy thì khiếp sợ đến mức không tài nào mở miệng. Hắn thật không dám tin tưởng, chỉ trong có mấy tháng ngắn ngủi, Vân Thanh Thanh cư nhiên có biến hóa lớn như vậy. Trên gương mặt xinh đẹp ngày xưa giờ đã mất đi vẻ tươi cười, ngay cả hai tròng mắt tối đen cũng là một mảng không khí trầm lặng.
"Thanh Thanh...... Ta......" Mộ Dung Thiên Lý há miệng thở dốc, giống như trong cổ họng đang bị vướng cái gì,muốn nói cũng nói không được.
Bạch Mạn Điệp nhìn thấy bộ dạng của hắn thì thở dài:
"Sao ngươi lại tới đây? Quên đi, ta cũng không hỏi, nếu ngươi đã theo tới thì cùng nhau đi đi."
Mộ Dung Thiên Lý nghe xong lập tức chạy tới hỗ trợ đánh xe.
Tuy Bạch Mạn Điệp có ý muốn dẫn Vân Thanh Thanh rời đi, nhưng những lời mà Công Tôn tiên sinh đã nói nàng ít nhiều cũng hiểu được đôi chút. Thế nên vừa rời khỏi Minh đảo, Bạch Mạn Điệp lập tức mua ngay một cỗ xe ngựa, dọn dẹp cho thật sạch sẽ. Vì chiếu cố Vân Thanh Thanh, Bạch Mạn Điệp còn mướn riêng một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-mi-phu-nhan/1583055/quyen-3-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.