Edit : Jun
Nghe bọn hạ nhân nói, đêm qua Đoạn Tiêu, Thanh Thanh, Vân Tĩnh uống rượu cả đêm, Thanh Thanh say đến nỗi bất tỉnh nhân sự. Sáng sớm hôm sau, Vân phu nhân nấu canh giải rượu tỏ vẻ tình thương của mẹ. Thanh Thanh thủy chung là nữ nhi của nàng, trước kia nàng chưa từng quan tâm đến con gái, hiện tại nữ nhi sắp gả ra ngoài, về sau muốn quan tâm nàng đã không còn cơ hội.
Nàng bưng canh giải rượu đến trước cửa, vừa giơ tay lên gõ cửa, một đạo bóng đen đã vọt đến trước mặt nàng.
"Vân phu nhân, có thể nói chuyện với ta không?" Lạnh lùng, giọng nói của nàng cũng giống hệt con người nàng, không có đến một tia độ ấm.
"Ảnh Tử cô nương, có gì phải làm sao?" Vân phu nhân hơi chần chờ.
"Vân phu nhân, nếu ta là bà, thì ta sẽ nghe cho đến hết." Ảnh Tử thần sắc cổ quái, hướng về phòng trong liếc mắt một cái.
Vân phu nhân cũng không cho rằng Minh Cung hộ pháp sẽ làm gì khó dễ nàng, có lẽ nàng ta muốn nói chuyện về Thanh Thanh.
"Muốn nói cái gì thì nói ở đây luôn đi."
"Vân phu nhân, bà xác định muốn ta nói ở nơi này?" Ảnh Tử liếc xéo Vân phu nhân một cái, khóe miệng nhếch lên hiện ra một tia cười lạnh:
"Có lẽ, ta nên gọi bà là Đoạn phu nhân mới đúng."
"Ngươi nói cái gì?" Vân phu nhân biến sắc, chén canh trong tay rơi trên mặt đất, cái bát vỡ tan, nước canh nóng hầm hập tràn ra khắp nơi.
"Vân phu nhân, muốn ta nói chuyện ở đây sao?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-mi-phu-nhan/1583037/quyen-2-chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.