edit : Jun
Gió biển ban đêm thật lạnh, trăng sáng ở trên cao chiếu xuống mặt biển giống như ban ngày.
Vân Thanh Thanh đi đến bên bờ biển, lắng nghe tiếng gió biển, trong lòng hỗn loạn. Thời điểm đối mặt với Ảnh Tử, biểu hiện của nàng rất bình tĩnh nhưng trên thực tế, nàng khó chịu đến mức suýt nữa thì bật khóc.
Nàng ta vì cái gì lại nói ra sự thật với nàng, nếu nàng vĩnh viễn không biết thì dù có bị xem là thế thân cũng không sao. Tuy đã biết hắn chỉ thích một người nhưng nếu không nói ra thì nàng vẫn có thể làm bộ như không biết. Một khi đã biết được sự thật, nàng không có cách nào lừa dối bản thân mình, ông trời, hãy nói cho nàng biết nên làm cái gì bây giờ?
Nên ở lại bên cạnh hắn hay là lựa chọn rời đi? Không biết, sống nhiều năm như vậy đây là lần đầu tiên nàng gặp phải tình huống nan giải thế này! Nếu có Điệp tỷ ở đây thì thật tốt, nàng ấy nhất định có thể giúp nàng nghĩ cách. Ở trong đêm khuya vắng lặng, Thanh Thanh tự nhiên cảm thấy mình thực cô đơn.
Nàng trước giờ vẫn cô đơn, ở hiện đại cũng vậy mà ở cổ đại cũng thế. Nơi nàng có thể đi chỉ có duy nhất Vô Tranh sơn trang.
Nàng nhớ thời điểm rời khỏi Vô Tranh sơn trang, Tam tỷ đã nói:
"Bất luận phát sinh chuyện gì, Vô Tranh sơn trang đều là nhà của muội."
Nàng vĩnh viễn chỉ có một gia đình, chỉ có một nơi để về a.
Nàng lặng lẽ đứng dưới bầu trời đêm, nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-mi-phu-nhan/1583032/quyen-2-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.