Nhìn ra được, Vũ Lạc Trần cũng không muốn trêu chọc Tô Nhất Sơn.
Tô Nhất Sơn chẳng những thực lực mạnh, bối cảnh cũng cực kỳ thâm hậu.
Không nói thế lực của Tô gia lớn bao nhiêu, chỉ là bằng địa vị của Tô Vũ Bách tại Học viện Đan Võ cũng không có mấy người dám trêu chọc.
Diệp Viễn hờ hững liếc Vũ Lạc Trần: “Sợ à? Sợ thì trở về đi, ta không để ngươi theo thì có.”
Ánh nhìn này kích thích Vũ Lạc Trần không nhẹ, hắn ngẩng đầu lên nói: “Ai... ai sợ? Không phải là Tô Nhất Sơn sao? Chờ ta lên cấp Linh Dịch tầng ba, đánh hắn nằm bò ra đất!”
“Hừ, lại còn Linh Dịch tầng ba, nói cho cùng cũng là ngươi sợ!” Diệp Viễn tiếp tục khinh bỉ nói.
Vũ Lạc Trần nghe lời này thiếu chút nữa nhảy cẫng lên, từ khi hắn tiến vào Học viện Đan Võ tới nay, trong từ điển còn không có chữ “sợ”.
Hắn vừa đi khiêu chiến, vừa đánh người, mới có địa vị hôm nay.
Trong số những người này, nhân vật có chút thân phận địa vị tất nhiên không thiếu.
Nhưng mà hắn đánh không được cũng vẫn sẽ đánh ư? Đã khi nào sợ vậy?
Hắn sở dĩ không muốn đi trêu chọc Tô Nhất Sơn là bởi vì thời cơ còn chưa tới.
Tô Nhất Sơn đã là Linh Dịch Cảnh tầng ba đỉnh phong, lúc nào cũng có thể đột phá đến nấc thang thứ hai của Linh Dịch Cảnh.
Một người còn dị thường hơn so với mười một người trước Võ bảng, Vũ Lạc Trần đích xác rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-duoc-than/3007295/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.