Đương nhiên là thông qua!
Nếu ngay cả như vậy Diệp Viễn vẫn chưa được tính là đã thông qua, thì không ai có thể thông qua.
Sau khi hết kinh ngạc, trong lòng của Lộ Ngạn vô cùng vui mừng, có một nhân vật thiên tài xuất hiện như thế, U Vân Tông còn lo không thể trở về khu bắc sao?
“Diệp Viễn, thiên phú của ngươi thậm chí còn cao hơn cả sư tổ U Vô Nhai, thành tựu sau này của ngươi e là không dưới ngài ấy. U Vân Tông ta có ngươi, như thể trời ban!” Lộ Ngạn cảm khái nói.
“Đa tạ tiền bối quá khen.”
Đối với thiên phú của mình, Diệp Viễn chưa từng nghi ngờ.
Lúc trước chẳng qua là hắn không để tâm vào việc luyện võ, nhưng thiên phú trong việc luyện võ chưa chắc lại thua kém trong việc luyện đan dược.
“Thanh Hồng Lộ! Hiện!”
Lộ Ngạn hô nhẹ một tiếng, đánh ra một đạo nguyên khí nhưng không hòa vào trong trận pháp. Sau đó, trên đỉnh của Cửu Thiên Phong liền xuất hiện một con đường bảy sắc.
“Diệp Viễn, bây giờ ngươi có thể kế thừa U Vô Nhai sư tổ rồi, hy vọng là ngươi không quên lời hứa của ngày hôm nay. Ta đã là một người sắp chết, không được chứng kiến ngày mà U Vân Tông trở về khu bắc. Mong người mang theo cây Thương Hoa Kiếm này bên người, nếu ngày đó thật sự xảy ra, mong ngươi có thể đem nó đến khu bắc. Đương nhiên nếu ngươi không chê, cũng có thể dùng nó khi giao đấu, cũng coi như sinh mạng của ta đang được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-duoc-than/3007286/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.