“Lộ tiền bối muốn vạn bối giúp U Vân Tông vượt qua những tông môn khác?”
Thông qua màn đối thoại trước đó, Diệp Viễn tự nhiên hiểu được ý của Lộ Ngạn.
“Ha ha, con nhỏ dễ dạy, ngươi quả nhiên mới nghe đã hiểu! Nhưng mà, ta không chỉ muốn ngươi giúp U Vân Tông vượt qua những Chư Tông ở khu Nam, càng mong ngươi có thể dẫn dắt U Vân Tông quay trở về khu Bắc!” Lộ Ngạn kích động nói.
Diệp Viễn nghe xong khóc cười nói: “Lộ tiền bối quá xem trọng vãn bối rồi! Vãn bối chẳng qua chỉ là một tên tiểu bối ở mức Nguyên Khí Cảnh thôi.”
“Ha ha, ngươi không cần phải khiêm tốn. Có thể lĩnh hội Tâm như chỉ thủy, thành tựu sau này của ngươi là không thể nào lường được! Chỉ mong rằng sau này ngươi có đủ thực lực thì nhớ rõ uống nước nhớ nguồn là được rồi.”
Lộ Ngạn đã là một người chết, tất nhiên là sẽ không nói những lời không đâu. Yêu cầu quá đáng thì Diệp Viễn cũng không thể nào đồng ý. Cho dù có đồng ý, sau này cũng không đi thực hiện.
“Uống nước nhớ nguồn” bốn chữ này, vừa may dùng vào trường hợp này là hợp lý nhất. Một là thể hiện được thành tựu sau này mà Diệp Viễn đạt được là do U Vân Tông, hai là không hề đề cập đến yêu cầu cụ thể.
Sau này làm như thế nào, tất cả là do bản thân Diệp Viễn. Nếu như Diệp Viễn là một tên vong ân bội nghĩa, những lời này tự nhiên sẽ là nói không công rồi; nhưng nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-duoc-than/3007281/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.