Hai ngày sau, phía sau núi trong dược viên, một tiểu cô nương mặc áo màu xanh đang làm cỏ.
Trên mặt của tiểu cô nương có không ít bụi bận, tóc tai cũng có chút rối, mồ hôi từ trên chán từng giọt từng giọt rơi xuống, quần áo trên người cũng bị quệt rách không ít, dáng vẻ trông rất đáng thương.
Nhưng mà, khuôn mặt của tiểu cô nương lại rất kiên cường, vẫn cắn răng kiên trì chịu đựng.
Vị cô nương này chính là Lục Nhi người vừa bị Trương Hằng ép đến, hai ngày này cô ây hầu như đều ở dược viên làm việc, không hề nghỉ ngơi.
Dáng vẻ lanh lợi đáng yêu của Lục Nhi ngày nào đã không còn thấy, mà thay vào đó là khuôn mặt tiều tụy mệt mỏi.
Đối với người luyện võ mà nói, làm cỏ chẳng phải là công việc cực khổ gì, cho dù là mấy ngày không ngủ nghỉ, cũng không đến nỗi như vậy.
Nhưng mà làm cỏ ở dược viên lại không hề là một công việc dễ dàng, toàn bộ cỏ ở dược viên do hấp thụ nguyên lục dồi dào của đất trời, nên dễ của chúng ăn sâu và bám chặt vào lòng đất.Muốn loải bỏ nó, thì phải dùng đến nguyên lực.Vậy nên làm cỏ trở thành một công việc cực nhọc.
Mọi người ở học viện không ai muốn làm công việc này, nên mới để những người mới, người vừa thông qua nhập môn khảo hạch làm những việc này.
Kì thực, làm loại công việc này đa số đều là con cháu của thường dân, con cháu quý tộc chỉ làm một số việc lặt vặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-duoc-than/3007220/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.