“Tốt, tốt. Hiền chất quả là gia đình có truyền thống ham học, tuổi còn nhỏ như thế này mà thực lực đã là đan đồ cao cấp rồi, Vạn lão đệ đã có người kế thừa rồi! Đúng là sóng sau đẩy sóng trước, có lẽ ta đã già thật rồi.” Vương hội trưởng có phần tự cười chính mình.
“Vương hội trưởng vẫn đang tuổi trung niên làm sao lại nói là già rồi? Các vị trưởng lão đều là những nhân vật quan trọng của Luyện Dược Sư ở Tần quốc chúng ta mà Vương hội trưởng và Tôn hội trưởng càng là nhân vật hàng đầu của Tần quốc, chúng con chỉ là những tiểu bối nhỏ bé, con đường phải đi vẫn còn dài.” Vạn Uyên tâng bốc hết sức, trực tiếp kéo tất cả mọi người vào cùng.
“Ha ha ha, già rồi, già rồi, không thể so với năm xưa được. Phong cô nương, hôm nay ta và Tôn trưởng lão cũng mang đến hai hậu bối, đưa vào trong đội của mọi người ở đây, Phong cô nương có ý kiến gì không?” Vương trưởng lão nói với Phong Nhược Tình.
Phong Nhược Tình nhẹ nhàng gật đầu nói: “Hai trò này có thể cho mọi người mở màng tầm nhìn về thực lực, cho họ biết ở bên ngoài còn có người giỏi hơn thì cũng là chuyện tốt.”
“Đâu có, đâu có, đây là đệ tử của ta, tên là Từ Phượng Nhi, bên cạnh lão Tôn là chất nữ của hắn cũng là truyền nhân đắc ý của hắn, tên là Tôn Khả Vân. Đây chỉ là hai tiểu bối bình thường, hi vọng lúc nữa Phong cô nương dừng chê cười. Hai ngươi còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-duoc-than/3007191/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.