Túy Tinh Lâu, người đến người đi, rộn rộn ràng ràng.
Bên trong lâu, một người trung niên mặc đồ bông có vẻ hơi nóng nảy, đi qua đi lại không ngừng. Mà bên cạnh hắn còn có một người trung niên ngồi ngay thẳng, dáng vẻ rất trầm ổn.
"Đại ca, Lưu An đó làm sao một chút tin tức cũng không có, chẳng lẽ độc của tráng sĩ kia bị Diệp Hàng giải hết rồi hả?"
Người nói chuyện chính là người đi qua lại đó, gọi là Vạn Đông Dương, chính là huynh đệ cùng trong gia tộc Vạn Đông Hải, cũng là một vị Đan Sư. Người ngồi ngay thẳng dĩ nhiên là Túy Tinh Lâu lâu chủ Vạn Đông Hải rồi.
Vạn Đông Hải khí định thần nhàn nói: "Đông Dương ngươi bình tĩnh chớ nóng, Diệp Hàng có bao nhiêu cân lượng ta quá rõ, hắn không thể nào biết độc kia, chúng ta ở nơi này ngồi chờ tin tức tốt truyền tới là được."
"Ô kìa, đại ca, Dược Hương Các này cùng chúng ta đánh qua đnáh lại nhiều năm như vậy, thật vất vả gặp được cơ hội, không hoàn toàn đánh sụp bọn họ sao chúng ta tiêu được mối hận trong lòng?" Vạn Đông Dương cắn răng nghiến lợi nói.
"Ha ha, Đông Dương a, tính tình hấp tấp này của ngươi cần phải sửa lại một chút, nếu không rất khó đột phá đến cảnh giới Đại Đan Sư. Tráng sĩ kia bị trúng độc rất là kỳ lạ, nếu là ta đoán không lầm, thì đó là Thất Thải Lưu Vân Mãng độc trong truyền thuyết. Nếu không phải năm xưa ta thấy được đôi câu trong một quyển điển tịch không lành lặn, chỉ sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-duoc-than/141298/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.