*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Mộc Bạch Ly, tháng đầu sẽ an bài đệ tử đưa cơm cho ngươi, về sau ở sau núi ngươi nhất định phải tay làm hàm nhai, ngươi rõ chưa?" Trương chưởng môn bổ sung một câu làm cho sắc mặt chúng đệ tử hòa hoãn xuống.
Phía trên vách núi phía sau có động Thiên Khóa, bình thường đệ tử phạm sai lầm sẽ bị phạt bế quan ở đó, mỗi ngày có đệ tử đưa cơm, bên trong thật ra là chỗ tối tăm, điều kiện kém một chút, vừa lạnh lẽo vừa nhàm chán, nhưng linh khí dư thừa nếu tu hành cũng thật tốt, cho nên những đệ tử này mới có thể cảm thấy bất mãn vì trừng phạt nhẹ nhàng.
Nhưng lần này, một tháng đầu đưa cơm, về sau tay làm hàm nhai, Mộc Bạch Ly chỉ có bảy tuổi, sợ rằng cuộc sống sẽ rất khó khăn, có thể sống được hay không cũng không biết, hơn nữa theo cách nói của chưởng môn, thời gian bế quan cũng không phải một sớm một chiều, có thể tội đồ Mộc Bạch Ly cả đời chỉ có thể sống ở phía sau núi, dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là nàng vẫn còn sống. Chỉ có Tần trưởng lão và đệ tử Thanh Phạm phía sau hắn lo lắng, thần sắc cũng có chút không đành lòng, nhưng đã không có cách nào khác, kết quả như thế, vẫn là thương cảm thay Mộc Bạch Ly, ai......
"Nếu như vậy! Một tháng đầu đưa cơm để ta làm đi!" Đoan Mộc Bạch đứng dậy chủ động xin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-yeu-tien/1463007/quyen-1-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.