"Hóa ra là Lý trưởng lão." Hội trưởng lộ ra ý cười, nói: "Tại sao ngươi cũng tới "
Mà lúc này, Lý trưởng lão ánh mắt lại là rơi vào trung niên tu sĩ ngồi dựa vào trên giường trong tay cầm bình thuốc: "Ta nghĩ nên sang đây xem một chút vết thương của tiểu Lưu đã khôi phục được như thế nào, liền nghe thấy các ngươi giống như đang nói những việc như thế."
Có lẽ là nhận thấy được ánh mắt của hắn, vị tu sĩ kia trong lòng chợt thấp thỏm, nhớ tới lời Quan Tập Lẫm lúc nãy, không khỏi có chút khẩn trương, cầm cái bình trong tay nắm chặt một chút.
"A, là Quan công tử cho tiểu Lưu thuốc trị liệu nội thương, giao cho hắn cất giữ cẩn thận." Hội trưởng cười nói, ra hiệu nói: "Tiểu Lưu, còn không đem thuốc cất đi "
"Vâng." Người đàn ông trung niên lên tiếng, cúi mắt, cẩn thận đem thuốc cất vào không gian.
Nghe vậy, Lý trưởng lão nghĩ thầm trong bụng, cùng lắm chỉ là một bình dược tề trị nội thương mà thôi, có cái gì mà quý giá.
Lập tức nói: "Ta đến xem, thấy hôm nay tiểu Lưu sắc mặt hồi phục không tệ, không đến mấy ngày nữa có thể xuống giường đi lại, vậy ta cũng yên tâm." Hắn nhẹ gật đầu, vừa nhìn Quan Tập Lẫm nói: "Quan công tử, về sau có thời gian thường đến chợ đen, để chúng ta tiếp đãi tốt hơn.
Quan Tập Lẫm ý tứ sâu xa cười, nói: "Chắc chắn." chắp tay cáo từ.
"Ta tiễn Quan công tử." Hội trưởng nói, cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/2171531/chuong-766.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.