“Ta không hô thì sao Diệp Tinh mỹ nhân biết chúng ta ở đâu mà tới cứu?” Lão Bạch tức giận, trừng mắt nhìn Thôn Vân đang nằm một bên.
“Người cũng đến rồi còn gọi mãi, ngươi không sợ mất mặt nhưng ta sợ!”
“Hừ, chỉ là con chó nhỏ mà thôi, có mặt mũi gì mà đòi mất!”
“Cái gì mà chó nhỏ? Ngươi muốn đánh nhau đúng không?”
“Tới thì tới! Ai sợ ngươi chứ?”
Diệp Tinh trợn tròn mắt, mười học sinh đi theo cũng há hốc mồm kinh ngạc. Khi bọn họ mở trận pháp ra chỉ thấy Lão Bạch và Thôn Vân kia đang cãi nhau gay gắt.
Ừ, bọn họ không nghe lầm, cũng không nhìn lầm, đúng là cãi nhau, chỉ có hai con thú cãi nhau, xung quanh không có người nào.
Bọn họ không biết, thì ra không phải thần thú cũng có thể nói chuyện, ngay cả con chó nhỏ cũng biết nói tiếng người, hơn nữa nếu bảo con ngựa háo sắc kia là thần thú thì đánh chết bọn họ cũng không tin.
Cả con chó nhỏ tên Thôn Vân kia cũng chỉ là một sủng vật mà thôi, sao có thể nói chuyện được?
Lão Bạch trừng mắt cãi nhau với Thôn Vân, nhưng chợt thấy nó im lặng, nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, Lão Bạch cũng quay đầu nhìn theo, khi thấy người đến là Diệp Tinh mỹ nhân thì hai mắt tỏa sáng.
“Diệp Tinh mỹ nhân, ngươi tới cứu ta sao?”
Âm thanh vui mừng vừa dứt, Lão Bạch lập tức nhào qua chỗ Diệp Tinh, dọa Diệp Tinh một phen, nàng vội vã đưa tay chặn nó lại, hỏi: “Lão Bạch, các ngươi biết nói chuyện sao?”
Khi nàng tới thăm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255857/chuong-759.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.