Phượng Cửu nghe thấy vậy liền ngước mắt lên nhìn Mạch Trần, xem thần sắc của hắn và ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh, khóe môi nàng hơi nhếch lên, đưa tay vén một sợi tóc đen rũ xuống gương mặt, sau đó nắm chặt Thanh Phong kiếm đứng lên.
Bởi vì bả vai bị tổn thương nên khi nàng đứng lên cả người có chút run rẩy.
Mà lúc này mọi người mới chú ý tới Thanh Phong kiếm trong tay nàng, ai cũng sững sờ kinh ngạc, cả một chuỗi bất ngờ này khiến cho bọn họ phản ứng không kịp.
“Cảm ơn các vị đã đến đây cứu giúp.”
Sắc mặt Phượng Cửu tuy có chút tái nhợt nhưng vẫn thi lễ với mọi người, ánh mắt nhìn về phía ba đạo sư bị thương và ba người của chợ đen, sau đó dừng lại một chút trên người Nhiếp Đằng rồi mới rơi vào người viện trưởng và phó viện trưởng.
“Có lẽ chư vị còn chưa biết thân phận của ta.”
Phượng Cửu khẽ mỉm cười: “Ta là công chúa Phượng Hoàng của Diệu Nhật quốc cấp chín, vì vậy ta đúng là nữ tử.”
Một câu cuối cùng, nàng khẽ liếc về phía Mạch Trần, giống như đang nói với hắn.
Toàn bộ nơi này yên tĩnh trong nháy mắt, từng ánh mắt đều đổ dồn vào trên người nàng, giờ khắc này nàng mặc một thân hồng y, tóc đen buông xõa như mực, tuy sắc mặt tái nhợt nhưng thần sắc tự tin lan tỏa giữa hai lông mày, cuối cùng cũng không ai cảm thấy đây là một thiếu niên nữa, bởi vì nhìn từ góc độ nào thì đây cũng là một mỹ nhân tuyệt sắc khuynh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255851/chuong-753.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.