Có lẽ bởi vì dung mạo của thiếu niên quá tuấn mỹ, ánh mắt lại mang theo tự tin nên Châu Huyên có chút không được tự nhiên, sắc mặt dần dần ửng hồng, mang theo sự thẹn thùng của nữ nhân.
Dưới ánh mắt soi mói của thiếu niên, đôi mắt đẹp của nàng cụp xuống, trong lòng lại có chút khẩn trương.
Phượng Cửu không hề chú ý đến thần sắc đang biến hóa của nàng, chỉ đang so sánh giữa Diệp Tinh và Châu Huyên một chút mà thôi, thật sự không có tâm tư trêu hoa ghẹo nguyệt gì đó.
Huống chi nàng vốn là nữ tử, tuy thưởng thức mỹ nhân nhưng cũng chỉ là thưởng thức mà thôi, thật sự không có ý nghĩ làm một tên dê xồm.
Vì vậy, Phượng Cửu khẽ mỉm cười, xin lỗi: “Thật xin lỗi, lông vũ thất thải lưu ly này ta cũng rất thích, không có ý định nhượng lại.”
Châu Huyên nhìn thiếu niên tuấn mỹ trước mặt, kinh ngạc há hốc mồm, sau đó thấp giọng nỉ non: “Không sao cả, ta chỉ hỏi một chút mà thôi…”
Tên Cảnh học trưởng đứng giữa không trung nhìn thấy ánh mắt si mê của Châu Huyên dành cho thiếu niên đó thì lập tức khó chịu, ánh mắt sắc bén của hắn nhìn chằm chằm Phượng Cửu, thậm chí trong ánh mắt còn mang theo chút sát khí.
Không thể phủ nhận, thiếu niên áo xanh này thật sự rất tuấn mỹ, cũng thuộc hàng hiếm thấy trong học viện, lúc trước hắn không cười thì thôi, nhưng vừa cười thì dung nhan lại như tỏa sáng rực rỡ, khó tránh đám nữ nhân xung quanh sẽ mê mẩn.
Thiếu niên này, chỉ cần hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255772/chuong-674.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.